ĐẠO VÀ ĐỜI | Trang thông tin Đạo & Đời
- Đời sống
- Facebook: Đạo Và Đời
- Youtube: Đạo và Đời
- Pinterest: Đạo và đời
- Chúng tôi trên: Đao và đời google news
“Trời sinh ai, nấy có phần – lo cũng không thêm được.”
Tôi ngồi bên khung cửa sổ, nhìn những giọt nước xiên xéo đập vào tấm kính, nghe tiếng lộp độp trên mái tôn nhà bên. Mùi đất ẩm và mùi của ký ức bỗng đâu ùa
Tôi chưa từng là cô gái được “nuông chiều từ trong trứng nước”.
Loại cây ăn quả quen thuộc này có ý nghĩa tốt đẹp trong phong thuỷ nhà ở.
Tôi lấy xe đạp ra, vá bánh, lau sơ qua rồi đạp quanh làng. Chuông vẫn kêu. Trẻ con nhìn tôi ngơ ngác.
Trong văn hóa truyền thống, âm nhạc giữ vai trò rất thiêng liêng – không phải để giải trí, mà để nuôi dưỡng đạo đức, hài hòa thân tâm, kết nối giữa con người, đất trời và đạo lý tự nhiên.
Tình yêu, đâu phải cứ đến trước là được ở lại. Mà là ai có thể kiên nhẫn ở lại đến cuối cùng.
Tôi không mang theo vàng, không mang lễ vật, chỉ có món tiền đó là cả đời tôi.
Ông Trời vốn chẳng nợ ai thứ gì. Mỗi điều tốt lành hay nghiệt ngã đến với ta, đều là kết quả của những hạt giống, mà chính ta, đã từng gieo xuống từ lâu.
Biển nếu không có sóng gió thì chỉ còn là mặt nước tù đọng, cũng không gọi là biển. Còn đời người nếu không có thăng trầm, va đập, thử thách thì cũng sẽ như
Tôi về quê ngày 28 Tết. Trời lành lạnh, mưa lất phất bay. Nhà ga đông nghẹt, tôi vừa bước ra khỏi toa tàu thì tay đã run lên vì gió táp. Bà nội đang nằm ở bệnh viện huyện. Má gọi điện nói: "Sáng nay yếu...