Cái Tết cuối cùng của Bà Nội - Câu chuyện cảm động

11/06/2025

Tôi về quê ngày 28 Tết. Trời lành lạnh, mưa lất phất bay. Nhà ga đông nghẹt, tôi vừa bước ra khỏi toa tàu thì tay đã run lên vì gió táp. Bà nội đang nằm ở bệnh viện huyện. Má gọi điện nói: "Sáng nay yếu hẳn, tay chân lạnh hết rồi. Không biết có qua được giao thừa không nữa."

Cái Tết cuối cùng của Bà Nội - Câu chuyện cảm độngCái Tết cuối cùng của Bà Nội - Câu chuyện cảm động

Tôi về quê ngày 28 Tết. Trời lành lạnh, mưa lất phất bay. Nhà ga đông nghẹt, tôi vừa bước ra khỏi toa tàu thì tay đã run lên vì gió táp. Bà nội đang nằm ở bệnh viện huyện. Má gọi điện nói: “Sáng nay yếu hẳn, tay chân lạnh hết rồi. Không biết có qua được giao thừa không nữa.”Chiếc Xe Đạp Cũ – Câu chuyện cảm động

Mái Nhà Không Lạnh – câu chuyện cảm động

Từ ga về tới bệnh viện mười lăm cây số. Đường quê hẹp, xe máy chạy ngoằn ngoèo giữa hai hàng rào chè tàu. Mưa bay nhẹ như bụi, từng nhà bắt đầu treo đèn đỏ, có chỗ còn đang dọn lá mai rụng dưới sân. Tôi ngồi sau xe, lòng cồn cào. Chỉ mong đến kịp để được gặp bà lần cuối.

Nội tám mươi chín tuổi. Sáu năm trước bị tai biến, từ đó nằm liệt. Nhưng đầu óc còn tỉnh táo. Có lần tôi đưa bà xem hình cưới, bà nhìn kỹ, rồi cười nói:

— Vợ con mặt hiền. Hồi đó má con cũng vậy, mà con biết không, má con có khối người theo. Rốt cuộc lại lấy ba con – cái ông thấp thấp, nói chuyện khô như ngói, mà thương thiệt tình.

Rồi bà ho khan, nhắm mắt nghỉ một lát. Mở ra, bà hỏi:

— Tết này con có về không? Nếu về được thì về, có người ngồi cạnh, bà cũng ấm lòng.

Lúc đó tôi ậm ừ. Thật ra chưa có ý định về. Việc cuối năm ở công ty dồn dập, họp mặt bạn bè, rồi kế hoạch chụp ảnh đón Tết với vợ nữa. Tôi nghĩ nội nằm đó bao lâu rồi, chắc cũng qua Tết này thôi, có gì nghiêm trọng đâu…

Sáng nay, má gọi. Không khóc, chỉ nói khẽ:

— Bà không ăn gì từ chiều qua. Nằm im re. Tay chân tím lại. Con tranh thủ được thì về…

Nghe vậy, tôi dẹp hết, mua vé tàu chuyến sớm nhất. Giờ đứng trước phòng bệnh, tôi thấy mình chưa bao giờ sợ như lúc này.

Tôi đẩy cửa bước vô. Trong phòng chỉ có má, dì Sáu và nội. Bà nằm im, chăn đắp cao tới cổ. Tóc bạc xù ra, hai tay chắp trên bụng, mỏng như tờ giấy.

— Nội ơi, con về rồi.

Bà mở mắt chậm chạp. Nhìn tôi vài giây, rồi mắt cụp xuống, thở nhẹ như không. Má đứng dậy, nhường chỗ:

— Con ngồi với bà chút, má đi đun thêm nước nóng.

Tôi nắm tay bà, vừa lạnh vừa khô. Trong đầu hiện lên cảnh Tết hồi nhỏ – bà gói bánh tét, nấu thịt kho, chuẩn bị dưa món, ép tôi mặc áo gấm đỏ đi chúc Tết mấy nhà xung quanh. Bà mê Tết. Bữa nào cũng dậy từ sớm, thắp nhang bàn thờ, rồi loay hoay chùi lư đồng, gói quà cho mấy đứa cháu. Tết nghèo vẫn phải đủ mùi, đủ vị. Có năm ba má kẹt tiền, không tính gói bánh, bà vẫn đòi nhóm bếp, còn nói:

— Tết không có bánh tét thì buồn lắm. Làm không phải để khoe, mà để nhà có không khí.

Tôi mở túi, lấy ra bịch mứt gừng tự tay làm, ráng theo công thức nội dạy:

— Nội còn nhớ món này không? Con làm đó. Hơi cay một chút, giống kiểu nội hay làm.

Bà không nói, mắt vẫn khép. Một lát sau, miệng bà mấp máy, giọng như gió thoảng:

— Có nồi thịt kho không con?

Tôi cười nhẹ:

— Có chớ. Má kho từ sáng, trứng vịt với nước dừa, y như hồi trước bà nấu vậy đó.

Bà lại im. Tôi ngồi bên, nghe tiếng máy thở đều đều. Nhìn bà, tôi thấy rõ từng vết đồi mồi, từng lọn tóc bạc thưa thớt. Tôi nhớ những Tết đã qua, những cái Tết tôi từng chê quê nhà buồn quá, chậm quá. Giờ đây, tôi chỉ mong được nghe bà cằn nhằn: “Cái áo đó mỏng lắm, lạnh, mặc thêm vô đi con.”

Tới gần nửa đêm, bà yếu lắm rồi. Má ngồi một bên, dì Sáu ngủ gục trên ghế. Tôi nắm tay bà, lặng im. Bà mở mắt lần cuối, nhìn ra cửa sổ – ngoài đó tối đen, chỉ có vài dây đèn điện chớp tắt treo vội trên hàng rào bệnh viện.

Bà thở ra nhẹ như khói. Rồi lặng im mãi.

Đúng lúc đó, tiếng pháo điện vang lên từ loa treo ở sân: Giao thừa.

Tôi không khóc. Chỉ thấy tim mình trống trơn.

Mùng Một, chúng tôi đưa bà về quê. Trong nhà, bàn thờ dựng tạm. Má cắm nén nhang lên, gió từ ngoài lùa vào lạnh buốt. Trên bàn còn mấy hộp mứt tôi đem theo chưa kịp mở.

Chiều, tôi nhóm bếp, kho một nồi thịt với trứng. Nồi đầu tiên trong năm. Cũng là nồi cuối cùng để tưởng nhớ bà.

Tết này không còn bà nội. Nhưng nhờ bà, tôi mới hiểu: Tết không nằm ở đâu đông đúc nhất, rực rỡ nhất. Tết là khi có người đợi mình về. Và khi mình còn thấy được bàn tay quen thuộc chìa ra giữa mùa gió lạnh, nắm lấy tay mình – dù chỉ là trong ký ức.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

30/06/2025

“Trời sinh ai, nấy có phần – lo cũng không thêm được.”

28/06/2025

Chiều nay mưa. Không lớn. Nhưng rả rích.

28/06/2025

Tôi ngồi bên khung cửa sổ, nhìn những giọt nước xiên xéo đập vào tấm kính, nghe tiếng lộp độp trên mái tôn nhà bên. Mùi đất...

26/06/2025

Tôi chưa từng là cô gái được “nuông chiều từ trong trứng nước”.

26/06/2025

Loại cây ăn quả quen thuộc này có ý nghĩa tốt đẹp trong phong thuỷ nhà ở.

19/06/2025

Tôi lấy xe đạp ra, vá bánh, lau sơ qua rồi đạp quanh làng. Chuông vẫn kêu. Trẻ con nhìn tôi ngơ ngác.

ĐƯỢC XEM NHIỀU

08/09/2023

Khái niệm ‘tầm nhìn’ hiện đang rất thịnh hành, trong kiến trúc, nó chỉ về cách sắp xếp và bố trí không gian. Khi áp dụng vào...

22/08/2023

Người xưa có câu nói rằng: “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”, từ xưa đến nay luật nhân quả luôn rất công bằng, vì vậy...

30/01/2023

Có một ông lão thường hay câu cá bên bờ biển. Ngày nào cũng như ngày nào, ông cầm cần câu ra bãi biển để câu cá.

21/09/2023

Theo thuyết ngũ hành, vạn vật trên vũ trụ này đều được tạo ra từ 5 hành tố: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Các yếu tố này đều...

31/08/2023

Mỗi người đều có một từ trường thần bí, hấp dẫn những người bạn đồng hành có tính khí giống nhau. Việc bạn gặp phải...

27/09/2023

Hôm nay chúng ta sẽ kể về một số câu chuyện nhỏ gíup bạn nhìn thấu lòng người.

21/11/2023

3 thứ dưới đây chính là tài sản quan trọng mà con người có được trong cuộc sống. Nếu có đủ 3 thứ, chắc chắn tuổi già của...

24/11/2023

“Phong Thần diễn nghĩa” là bộ tiểu thuyết lịch sử – thần thoại, mượn câu chuyện Vũ Vương phạt Trụ và Khương Tử Nha phong...

08/09/2023

Nhiều trẻ em làm việc gì cũng chậm chạp và trì hoãn, thường có nhiều lý do đằng sau việc đó. Thay vì thúc giục, tốt hơn hết hãy...

25/08/2023

Mọi người thường hiểu lầm rằng, nếu biết cách kiếm tiền thì có thể trở nên giàu có. Đây thực sự là một quan điểm sai lầm....

19/04/2023

Cái lý không cần quá rõ ràng, cũng không cần quá thông minh, nhìn thế giới một cách "hồ đồ" đúng lúc, nhìn thế giới một cách...