TIẾNG GỌI TRONG CHIỀU MƯA

28/06/2025

Chiều nay mưa. Không lớn. Nhưng rả rích.

 

Mưa dầm dề, nặng hạt, làm người ta không buồn ra đường, không buồn bật nhạc, chỉ lặng lẽ rút vào trong mà nghe tiếng mưa gõ lên mái tôn, đều và dài.

CHIẾC NỒI CƠM ĐIỆN CŨ VÀ MÂM CƠM KHÔNG CÒN ĐẦY

MẢNH CHIẾU CŨ VÀ MÙA HÈ CUỐI CÙNG

Bà Huệ ngồi ở cửa, tay cầm tách trà nguội. Gió lùa vào hiên làm tấm rèm cửa lật qua lật lại. Phía xa, con đường làng lấm tấm nước. Mấy đứa nhỏ đang chạy mưa về nhà, tiếng dép nhựa lẹp xẹp xen tiếng cười rộn. Bà nhìn ra đó, nhưng ánh mắt không dõi theo lũ trẻ – nó dừng lại ở một đoạn đường trống, ngay trước cổng nhà bà.

Chiếc cổng sắt màu xanh lốm đốm gỉ sét. Đã lâu rồi không ai bước vào bằng lối ấy.

Từ ngày ông mất, căn nhà này chỉ còn mình bà. Đứa con trai duy nhất – Khoa – học xong cấp ba rồi đi Sài Gòn. Lúc đầu còn gọi điện thường, Tết nào cũng về. Rồi cưới vợ. Rồi có con. Rồi bận.

Năm đầu, Tết bà còn gói bánh. Năm thứ hai, bà làm mứt. Năm thứ ba, bà chỉ dọn dẹp bàn thờ và nấu nồi chè đỗ đen như ông thích.

Năm thứ tư, bà không nấu nữa.

Không phải vì không muốn. Mà vì… không có ai ăn.

Cũng chẳng còn ai về.

4 2Ảnh minh họa.

Bà vẫn nhớ rõ buổi chiều năm đó – chiều mà Khoa rời nhà đi học. Mưa cũng rơi lất phất như hôm nay. Ông đội nón lá, chở Khoa ra bến xe. Còn bà đứng ở hiên, dõi theo bóng con trai ngồi sau lưng cha, áo sơ mi trắng, ba lô đeo lệch một bên, tay giơ lên vẫy mà miệng không nói gì. Có vẻ như con bà sợ nếu mở miệng ra, sẽ khóc.

Tiếng xe máy khuất sau lũy tre. Rồi tiếng mưa át hết. Bà đứng rất lâu. Tay bà khi đó vịn vào cánh cửa gỗ, lòng run lắm mà vẫn cố đứng thẳng. Tới khi ông quay về, áo ướt sũng, bà chỉ hỏi một câu:

— Con nó có kịp ăn gì không?

Ông lắc đầu.

— Không. Mưa quá. Mà ra đến nơi cũng vừa kịp giờ xe chạy.

Mấy năm sau, con bà trưởng thành. Thành đạt. Nhưng những cuộc gọi thưa dần, những lần về càng xa. Căn nhà từ chỗ ba người, còn lại hai, rồi giờ một mình bà. Chiều nào cũng giống chiều nào. Dù mưa hay nắng, bà vẫn dọn cái bàn gỗ ngoài hiên. Một tách trà. Một cái đài nhỏ mở kênh AM. Và ngồi đó, như thể chờ điều gì đó đến.

2 9Ảnh minh họa.

Chiều nay, như bao chiều khác, bà Huệ vẫn ngồi ở hiên. Mưa vẫn rơi. Tiếng đài đọc câu chuyện nhân ái. Trà nguội.

Rồi – giữa cái êm ả ấy – vang lên một tiếng gọi:

— Mẹ ơi!

Bà ngẩng đầu. Đôi mắt già nua run lên.

Người đàn ông đội mưa đứng trước cổng. Ướt từ vai xuống gót quần. Ba lô đeo lệch, tay ôm một túi giấy, bên trong lấp ló con gấu bông nhỏ. Tóc xẹp xuống trán, nhưng nụ cười thì không khác gì đứa bé lớp mười hai năm nào.

— Mẹ!

Lần này giọng rõ hơn, như tiếng vọng từ quá khứ vọng về.

Bà đứng dậy, không vội. Tay run run đẩy cánh cửa gỗ mở rộng ra. Bà không nói gì. Không chạy lại. Chỉ đưa tay ra, như muốn xác nhận – người trước mặt mình là thật.

Khoa bước vào, cúi đầu:

— Mẹ ơi… con về muộn quá…

Bà Huệ khẽ lắc đầu.

— Về là được rồi. Vô nhà… ướt hết cả rồi.

Tối hôm đó, căn bếp có lửa. Mùi cơm nóng. Mùi trứng rán và canh rau cải. Bà làm đúng món Khoa thích ngày xưa – đơn giản mà đủ. Cơm không phải ăn một mình. Bàn không còn trống. Tiếng bát đũa va nhau vang trong căn nhà yên tĩnh.

Giữa bữa, Khoa chợt hỏi:

— Mẹ… hồi chiều con gọi, mẹ có nghe không?

Bà cười nhẹ:

— Nghe chứ. Lâu lắm rồi mới lại nghe tiếng “mẹ ơi” giữa chiều mưa.

Sau bữa cơm, bà rửa bát, Khoa lau bàn. Gió ngoài hiên vẫn mang hơi nước. Cái ghế gỗ nhỏ – nơi bà ngồi mỗi chiều – nay có hai bóng người. Mưa vẫn rơi nhẹ. Nhưng ấm.

Vì chiều nay, không chỉ có mưa.

Mà còn có tiếng gọi.

Và có người trả lời.

Khai Tâm biên tập

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

30/06/2025

“Trời sinh ai, nấy có phần – lo cũng không thêm được.”

28/06/2025

Tôi ngồi bên khung cửa sổ, nhìn những giọt nước xiên xéo đập vào tấm kính, nghe tiếng lộp độp trên mái tôn nhà bên. Mùi đất...

26/06/2025

Tôi chưa từng là cô gái được “nuông chiều từ trong trứng nước”.

26/06/2025

Loại cây ăn quả quen thuộc này có ý nghĩa tốt đẹp trong phong thuỷ nhà ở.

19/06/2025

Tôi lấy xe đạp ra, vá bánh, lau sơ qua rồi đạp quanh làng. Chuông vẫn kêu. Trẻ con nhìn tôi ngơ ngác.

13/06/2025

Trong văn hóa truyền thống, âm nhạc giữ vai trò rất thiêng liêng – không phải để giải trí, mà để nuôi dưỡng đạo đức, hài hòa...

ĐƯỢC XEM NHIỀU

08/09/2023

Khái niệm ‘tầm nhìn’ hiện đang rất thịnh hành, trong kiến trúc, nó chỉ về cách sắp xếp và bố trí không gian. Khi áp dụng vào...

22/08/2023

Người xưa có câu nói rằng: “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”, từ xưa đến nay luật nhân quả luôn rất công bằng, vì vậy...

21/09/2023

Theo thuyết ngũ hành, vạn vật trên vũ trụ này đều được tạo ra từ 5 hành tố: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Các yếu tố này đều...

30/01/2023

Có một ông lão thường hay câu cá bên bờ biển. Ngày nào cũng như ngày nào, ông cầm cần câu ra bãi biển để câu cá.

31/08/2023

Mỗi người đều có một từ trường thần bí, hấp dẫn những người bạn đồng hành có tính khí giống nhau. Việc bạn gặp phải...

21/11/2023

3 thứ dưới đây chính là tài sản quan trọng mà con người có được trong cuộc sống. Nếu có đủ 3 thứ, chắc chắn tuổi già của...

27/09/2023

Hôm nay chúng ta sẽ kể về một số câu chuyện nhỏ gíup bạn nhìn thấu lòng người.

24/11/2023

“Phong Thần diễn nghĩa” là bộ tiểu thuyết lịch sử – thần thoại, mượn câu chuyện Vũ Vương phạt Trụ và Khương Tử Nha phong...

08/09/2023

Nhiều trẻ em làm việc gì cũng chậm chạp và trì hoãn, thường có nhiều lý do đằng sau việc đó. Thay vì thúc giục, tốt hơn hết hãy...

25/08/2023

Mọi người thường hiểu lầm rằng, nếu biết cách kiếm tiền thì có thể trở nên giàu có. Đây thực sự là một quan điểm sai lầm....

19/04/2023

Cái lý không cần quá rõ ràng, cũng không cần quá thông minh, nhìn thế giới một cách "hồ đồ" đúng lúc, nhìn thế giới một cách...