Tưởng cậu bé ăn xin bám theo vòi tiền, cô gái bật khóc nức nở giữa đêm khi biết sự thật đau lòng…

09/05/2024

Từ đằng xa, tôi thấy có một cậu bé ăn xin, mặc đồ rách rưới đang lang thang đi vòng quanh xe của tôi. Lúc đầu tôi cảm thấy nghi ngờ và sợ hãi, cho rằng cậu bé

Đã nhiều năm rồi, đêm Giáng sinh nào đối với tôi cũng là một sự chịu đựng, vì tôi có rất ít bạn bè và không còn mấy người thân, do vậy, tôi không còn tin vào câu ‘Giáng sinh vui vẻ’ nữa. Nhưng năm nay, những gì tôi nhận được từ một cậu bé ăn xin còn nhiều hơn cả hai từ ‘hạnh phúc’…

Đã 6 giờ tối, trong công ty gần như chỉ còn mỗi mình tôi ngồi lại, mọi người ai cũng vội vã trở về nhà để đón Giáng sinh cùng với gia đình. Ngồi thêm một lúc, tôi cũng đứng lên đi ra gara để lấy xe, mặc dù gia đình tôi đều ở rất xa, nhưng tôi cũng cảm thấy có chút kỳ cục nếu mình cứ ngồi một mình trong cái ngày mà ai cũng muốn về nhà thế này.

Từ đằng xa, tôi thấy có một cậu bé ăn xin, mặc đồ rách rưới đang lang thang đi vòng quanh xe của tôi. Lúc đầu tôi cảm thấy nghi ngờ và sợ hãi, cho rằng cậu bé có ý định không tốt hoặc muốn vòi tiền. Dịp Giáng sinh, những cô bé, cậu bé như thế không hiếm gặp. Cậu như thể muốn bám chặt lấy ô tô của tôi và định làm một điều gì đó mờ ám. Nhưng khi đến gần hơn, tôi thấy ánh mắt trong sáng và vẻ mặt thích thú của cậu với chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, “Đây là xe của cô ạ?”. Tôi khẽ gật đầu, “Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho.” Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. “Ý cô là… anh trai cô tặng cô chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì ạ?”, cậu bé lắp bắp, “Ôi, ước gì cháu cũng…”.

Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo, cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên nền tuyết một cách vô thức. “Cháu ước…”, cậu bé tiếp tục “…cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy”. Tôi nhìn cậu bé và cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, xen lẫn sự xấu hổ. Bỗng nhiên tôi nảy ra một ý tưởng, “Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng bằng chiếc xe này?”. Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: “Cháu thích lắm ạ!”.

Trong khi ở trên xe, cậu bé không ngừng tỏ ra hào hứng với những gì cậu thấy được ở hai bên đường, với những ngôi nhà sáng đèn có các cánh cửa được trang trí đẹp mắt, với những cây thông Noel to và lấp lánh được nhìn thấy qua khung cửa sổ… Đến lúc gần về, cậu bé khe khẽ hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, “Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu được không?”. Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng một lần nữa, tôi đã lầm…

“Cô dừng lại ở đây được rồi, và cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ…”

Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, và bẩn thỉu đến mức tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy tiếng bước chân cậu bé quay lại, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Tôi mở cửa xe và nhìn ra, tôi thấy cậu bé không ra một mình, đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt trong sáng hệt như cậu, nhưng hình như đôi bàn chân của cô bé bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn cũ kỹ mà em mình đang ngồi trên đấy xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe hơi bóng loáng của tôi. Trong một tích tắc, tôi lại thấy một cảm giác xấu hổ dâng lên từ tận đáy lòng.

“Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe ô tô cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Nhất định một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, các ngôi nhà và cây thông Noel được trang trí rực rỡ, em sẽ không cần anh phải miêu tả nó cho em nghe nữa!”.

Chứng kiến cảnh ấy, tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, run run đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ biết ơn và xúc động.

Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh các khu phố, một chuyến đi thật ý nghĩa mà tôi không bao giờ có thể quên. Tôi luôn nghĩ hạnh phúc là phải là những gì thật đầy đủ, thật vĩ đại, là bữa cơm thịnh soạn với tất cả các thành viên trong gia đình, là những món quà lớn cùng thật nhiều thiệp, là bạn bè nhắn tin gọi điện chúc nhau cho đến quá nửa đêm… Kể từ khi người thân cuối cùng của tôi – anh trai tôi qua đời, tôi đã không còn biết thế nào là gia đình đoàn tụ, nên tôi luôn khép mình lại một góc và cảm thấy sợ hãi những dịp lễ.

10 ly do nen an ai vao buoi sang 36b2ddLòng tốt, tình yêu thương và sự chia sẻ là những thứ không mua được bằng tiền, nhưng là thứ khiến con người xích lại gần nhau hơn và cảm nhận được sự ấm áp không thể diễn tả bằng lời (Nguồn: Internet)

Nhưng năm nay, tôi biết rằng ‘hạnh phúc’ đôi khi chỉ là cùng nhau chia sẻ những niềm vui thật nhỏ bé, là bỏ cái ích kỷ của bản thân sang một bên để làm việc tốt cho người khác, là một cử chỉ đơn giản nhưng khiến ai đó cảm thấy như họ là người may mắn nhất thế giới. Vừa lái xe, nghe hai anh em cậu bé trò chuyện vui vẻ, tôi vừa mỉm cười trong những giọt nước mắt. Tôi nhìn lên trời và thầm nói, ‘Em đã lại có thể biết cảm giác hạnh phúc rồi… anh trai của em’. Tôi thấy những bông tuyết lạnh giá và lấp lánh của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi xuống như một lời khích lệ…

Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: “Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc.” Trong cuộc sống bận rộn và bộn bề những lo toan này, ai ai cũng chỉ mải miết chạy theo lợi ích của riêng mình, để đạt được thứ này thứ khác, nhưng không mấy ai thực sự nhận ra, những giá trị phù du vật chất ấy vốn không thể thay thế giá trị tinh thần, và càng không thể khiến con người ta hạnh phúc từ trong tâm. Lòng tốt, tình yêu thương và sự chia sẻ là những thứ không mua được bằng tiền, nhưng là thứ khiến con người xích lại gần nhau hơn và cảm nhận được sự ấm áp không thể diễn tả bằng lời.

Bất cứ khi nào có cơ hội để làm việc tốt, xin bạn hãy đừng ngần ngại. Bởi một cử chỉ đơn giản của bạn có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời của một người. Khi bạn rộng mở tấm lòng với người khác, cũng chính là tô những sắc màu tinh khiết cho chính tâm hồn của mình.

Lòng tốt như thứ nước hoa quý. Có ai đem cho nó mà chẳng giữ được trên tay mình vài giọt thơm.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

28/06/2025

Chiếc váy cưới corset của Lauren Sanchez với 180 nút áo may tay đã trở thành tâm điểm chú ý trong đám cưới tỷ phú Jeff Bezos tại...

28/06/2025

Trung tâm Đạo làm người của bậc quân tử là sự chính trực, thẳng thắn với lòng mình, không quanh co giả trá, không uốn cong sự...

25/03/2025

Đây là món ăn được hoàng đế Khang Hy (Trung Quốc) coi như “thuốc quý”, giúp bồi bổ cơ thể. Nguyên liệu làm món ăn này quen...

23/11/2024

Các nhà khoa học đã phát hiện ra một bí mật mới về cách Leonardo da Vinci vẽ kiệt tác bí ẩn của mình, Mona Lisa.

24/09/2024

Thế nhưng, luận điểm có phần thái quá này đã dẫn tới câu hỏi bí ẩn khiến ai cũng lạnh gáy khi nghĩ tới: "Làm thế nào một...

25/07/2024

Thật kỳ lạ khi một số phụ nữ qua tuổi 40 ngày càng trở nên hấp dẫn và quyến rũ. Bề ngoài thì toát lên vẻ quyến rũ độc đáo,...

ĐƯỢC XEM NHIỀU

20/09/2023

Hòa thượng Quảng Khâm thường được người đời ca ngợi là một vị cao tăng. Có một vị cư sĩ khi đang ngồi tĩnh tọa, chợt nhìn...

25/04/2023

Người dân địa phương tin rằng, cổ thụ này chứa linh khí nên khi cành lá của nó rụng xuống, họ thường sẽ đem về thờ cúng,...

20/09/2023

Thời nhà Tần, có 2 vị tăng nhân đối diện với quan sinh tử. Họ đã gạt bỏ những tạp niệm, một lòng hướng tâm đến Quan Âm Bồ...

21/08/2023

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng mơ ngủ, và một số giấc mơ vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức ngay cả khi chúng ta đã tỉnh...

22/09/2023

Một buổi tối trời mưa rất to, tôi chạy xe trên đường, nhìn lên bầu trời thấy những tia sét lóe lên làm tím cả một góc trời....

15/02/2023

Ở Việt Nam, nói đến đất đế vương thì phải kể tới vùng đất Thanh Hóa và Cao Bằng. Nếu Thanh Hóa được xem là đất “đế...

06/04/2023

Nếu không vào một ngày nào đó bạn khi gặp chuyện không hay, chỉ còn lại một mình và phải trông cậy vào người thân.

14/10/2023

Nhân loại luôn mong muốn khám phá được những điều bí ẩn trong quá khứ, và những nền văn minh tiên tiến trước chúng ta vẫn luôn...

03/05/2023

Sự bất tử là điều mà con người luôn muốn nhưng chưa từng ai có thể làm được. Hiện nay, nhờ những tiến bộ y học mà rất...

12/07/2024

Thực tế có nhiều người bị vong nhập, hồn chiếm xác nhưng không biết kêu ai bởi lẽ người ta chẳng nhìn thấy vong ấy có hình thù...

17/02/2023

Trong lịch sử thì những người có thể trở thành tể tướng đều là những người có tài năng và rất được kính trọng, địa vị...

05/09/2023

Vào thời nhà Đường, có một chàng trai tên Vy Cố, anh là một người nghèo, cha mẹ đều đã mất nên anh không còn ai để nương tựa....