Giới trẻ

Vợ tự bắt xe ôm đến viện mổ ruột thừa thì bàng hoàng gặp chồng đang chăm nhân tình bị động thai

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (15/10/2018, 01:54, pm) Xem | 374

Tôi với chồng đã lấy nhau được 6 năm. Trước và sau khi kết hôn, anh đã thay đổi 180 độ. Ngày còn yêu nhau, anh ân cần, chu đáo bao nhiêu thì khi cưới tôi về anh tỏ ra cục cằn, thờ ơ, không quan tâm đến vợ con bấy nhiêu.

Ngày tôi sinh đứa đầu anh còn tỏ ra phấn khởi, quấn quýt với 2 mẹ con. Nhưng kể từ khi tôi đẻ đứa thứ 2, mỗi ngày anh chỉ bế con dưới 30 phút, không bao giờ biết toan lo, hỏi han mẹ con tôi câu gì. Tôi như bị trầm cảm, cứ suốt ngày khóc lóc vì tủi thân. Anh thấy thế chẳng những không thương mà còn mặt nặng mày nhẹ quát:

– Có mỗi việc đẻ mà cũng không biết làm, trong khi người ta phải lo trăm công nghìn việc ở bên ngoài. Ngồi đấy mà khóc lóc cái gì!

Tôi tủi lắm, vì biết chồng trước giờ luôn chỉ thích con trai, trong khi tôi lại toàn sinh con gái. Lúc ấy tôi nghĩ mình như thể bị anh lừa gạt. Rõ ràng khi còn yêu đương, anh lúc nào cũng thủ thỉ nói trai hay gái đều không quan trọng. Thế mà bây giờ thấy vợ sinh mổ được 2 con gái, anh liền so sánh, trách móc.

Tôi giận chồng lắm, vì thương con và thương chính bản thân mình. Thú thật đã nhiều lần tôi định ly hôn nhưng rồi lại chẳng nỡ để con cái phải sống cảnh thiếu vắng tình cảm của cha hoặc mẹ.

Ảnh minh họa

Thời gian gần đây anh thay đổi nhiều hơn. Chồng tôi không chủ động đưa tiền cho tôi như trước nữa, chuyện chăn gối của vợ chồng hầu như chẳng có. Tôi cứ có linh cảm là chồng đang ngoại tình.

Tôi mò mẫm tin nhắn điện thoại, fb, zalo, email,… đều trống trơn. Có lần tôi cũng định thuê người theo dõi chồng nhưng tiền ngặt quá, chẳng đủ khả năng để chi trả. Bản thân tôi khi đó thì mắc con cái chẳng làm sao được. Tôi nhiều lần nói ý tứ, anh nổi khùng:
– Vớ vẩn. Ngoại tình cái khỉ gì? Cô ở nhà rảnh rỗi nên sinh nông nổi hả?

Tôi ấm ức trong lòng, khó chịu mà chẳng biết phải than thở với ai, vì mình có mắt thấy, tai nghe, tay cầm bằng chứng của anh đâu mà luận tội?

Có 1 hôm, chồng tôi gọi điện về nói rằng anh phải ở lại làm thêm giờ nên tối muộn mới về. Cận Tết, ngày nào anh cũng nói y câu đó. Mấy lần tôi cũng gửi con ghé qua công ty chồng xem anh có tăng ca thật hay không thì thấy đúng là chồng đang lúi húi làm việc với đồng nghiệp thật.

Tôi chột dạ, nghĩ bụng hay là mình đa nghi, nghĩ oan cho anh ấy?

Đột nhiên trong đêm đó, tôi bị đau bụng dữ dội, nghĩ do rối loạn tiêu hóa vì trong bữa tối tôi có cố ăn đồ ăn thừa tối qua. Tội gọi cho chồng nhưng gọi mãi mà anh ấy không bắt máy, nhắn tin anh cũng không trả lời. Cuối cùng, tôi đành phải gọi cho em trai, nhờ nó đến trông giúp các con để tự mình bắt xe ôm đi viện.

Tôi uể oải bước đến phòng cấp cứu thì bắt gặp 1 cô gái trẻ cũng đang ôm bụng đau đớn, nghe nói bị động thai. Tôi còn đang loay hoay tìm cái thẻ bảo hiểm trong túi thì bất ngờ nghe thấy tiếng chồng mình hớt hải:
– Em có sao không? Đau bụng lắm à?

Tôi giật mình ngoái đầu lại, cứ tưởng là chồng đã biết chuyện của mình, ngờ đâu anh lại chẳng nhìn thấy tôi, mắt dán vào cô gái mang bầu phía bên kia, lao thẳng tới chỗ đó.

Tôi lặng thinh, trào nước mắt. Hình ảnh ấy tôi đã từng nghĩ tới, nhưng chẳng hiểu sao đến lúc thực sự phải đối diện với nó, tôi vẫn cảm thấy choáng ngợp.

– Vâng, em đau lắm. Nhưng mà gọi điện thoại anh không thèm bắt máy nên mới tự bắt xe ôm đi viện. Giờ mới biết anh cũng ở đây chăm bồ bị động thai.

Tôi nén đau, chua chát nói. Tất cả mọi người có mặt ở đó đều kinh ngạc quay lại nhìn tôi. Anh giật mình, ngoái đầu lại trông thấy vợ, mặt cắt không còn giọt máu.

Tôi đau bụng quá nên không thể cố diễn cái cảnh cứng rắn đó thêm 1 phút giây nào nữa. Tôi quỵ xuống, anh lúng túng chạy lại, rồi chết trân đứng giữa 2 người phụ nữ khi cô gái kia cũng với tay ra kêu đau.

Y bác sĩ đưa 2 chúng tôi vào 2 buồng bệnh khác nhau. Anh giả bộ đẩy cái xe của tôi 1 lúc rồi lủi đi mất tiêu. Tôi thấy xấu hổ, cay đắng vô cùng!

Sau ca mổ ruột thừa khoảng một tuần, tôi đã phục hồi hoàn toàn. Tôi nhanh chóng đưa ra các bằng chứng trước gia đình 2 bên và trước tòa để có thể ly hôn và giành quyền nuôi 2 con. Anh không những tỏ ra hối cải, ăn năn mà còn lên giọng:
– Tại cô ấy không biết sinh con trai. Con phải có trách nhiệm tìm con nối dõi cũng là lẽ thường tình.

Bố mẹ chồng tôi giận lắm, họ đuổi anh ra khỏi nhà vì cái tội làm ô uế thanh danh của gia đình.

Tôi mang con vềnhà ngoại sống. Chẳng lâu sau anh cũng lấy cô gái nọ, nhưng chỉ sinh được 1 đứa con gái rồi nghe nói bị cắt mất dạ con nên chẳng đẻ đái được nữa.

Tôi ly hôn nhưng lại được bố mẹ chồng cũ rất mực thương quý. Dịp Tết, tôi cho các con đến thăm ông bà nội. Lúc trở về, tôi bất ngờ gặp anh đang đứng rầu rĩ ở bên ngoài nhìn vào. Từ ngày bị bố mẹ từ mặt, anh chẳng dám về nhà.
– Thì ra cái tội sinh ra con gái không nằm ở đàn bà chúng tôi. Có trách thì trách anh không biết đẻ.

Tôi cười khẩy rồi vòng xe đi ngay. Tôi liếc mắt nhìn qua gương chiếu hậu, thấy anh đưa tay lên vuốt mặt mà cảm thấy hả dạ vô cùng!

  Tin đọc nhiều
  Văn Hóa Truyền Thống