Giới trẻ

Vợ hoảng hồn nghe tiếng van nài của cô gia sư trong phòng ngủ: ‘Xin anh tha cho em!’ Cô lao vào thì chết điếng thấy chồng đang..

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (15/10/2018, 01:33, pm) Xem | 333

Vợ chồng tôi có 1 cậu con trai sang năm thi vào cấp 3. Thằng bé lâu nay được cả nhà nuông chiều, lại ăn sung mặc sướng quen rồi nên đâm ra chẳng biết lo lắng học hành gì cả.

Trước đây tôi từng thuê gia sư kèm cặp con nhiều lần, nhưng chẳng thấy khả quan hơn mà lại đâm tốn kém. Từ ngày thầy cô của nó mở lớp dạy thêm, tôi cắt luôn khoản thuê gia sư, để cho con tự học với các thầy luôn.

Sau cái lần đi họp phụ huynh, nghe cô giáo bảo con tôi không nỗ lực thì rất dễ bị trượt cấp 3, tôi xấu hổ vô cùng. Đường đường là công tử nhà giàu, bố làm Giám đốc, mẹ thì Trưởng phòng mà con không thi nổi thì còn mặt mũi nào nhìn ai được nữa!

Tôi bàn đi tính lại, quyết định thuê gia sư về dạy thêm đàng hoàng cho con.

Cô đồng nghiệp giới thiệu cho tôi đứa em họ của nó. Loan là sinh viên năm cuối, học sư phạm, lại nhiều năm là sinh viên xuất sắc, nói năng khá tự tin nên tôi nhận luôn.

Ảnh minh họa

Tôi rút kinh nghiệm từ những lần mượn gia sư trước, thường xuyên theo dõi 2 chị em nó học bài xem sao. Có vẻ như cu cậu cũng tỏ ra sốt sắng nên cũng chịu khó hơn. Tôi cầm phiếu kết quả học kỳ 1 của con mà mừng rơi nước mắt.
Thấy con trai có tiến bộ hơn nhiều, tôi thưởng cho Loan thêm chút ít rồi động viên nó cố kèm con mình nốt 1 thời gian. Loan bảo:

– Thú thật với chị mẹ em ở quê đang bị ốm, nhà em thì nghèo quá, chẳng đủ tiền chữa bệnh cho mẹ. Em…Nó cứ ngập ngừng mãi, nhưng chỉ nghe đến đó tôi cũng đủ hiểu ý con bé là gì. Tôi rút thêm 5 triệu đặt ra trước mặt bảo:

– Em cầm lấy, tiền này coi như là chị bồi dưỡng thêm cho em. Từ giờ mỗi buổi chị sẽ tăng thêm cho em 50%. Chỉ cần nó đỗ trường Amsterdam, chị sẽ không để em thiệt thòi.

Con bé rụt rè cầm lấy, hứa hẹn chắc ăn:

– Em cam kết với chị thằng bé nhất định đậu được Ams.

Có thời gian Loan năng tới dạy con tôi hơn. Nó bảo trường mình sắp thi học kỳ nên muốn dạy bù trước để mai mốt thư thả thời gian cho cả 2 chị em. Tôi cũng từng đi học, đi gia sư nên rất hiểu và thông cảm. Tôi đồng ý để Loan tự sắp xếp lịch học với con trai cho phù hợp.

Bình thường Loan thường tới nhà dạy 2 tiếng buổi tối nhưng hôm thứ 6, biết con tôi được nghỉ học chiều hôm đó, Loan liền tìm đến xin được dạy bù. Tôi cũng đồng ý, việc gì chứ học hành thì luôn được ưu tiên.

Hôm đó tôi lại hơi mệt, người cứ hâm hấp sốt nên xin sếp được về nhà sớm. Lúc tôi về đến cửa thì bất ngờ thấy xe chồng đã ở trong sân. Tôi đang định lên phòng đi thay đồ thì chết điếng khi nghe thấy tiếng Loan năn nỉ ỉ ôi phát ra từ cửa phòng ngủ:

– Em xin anh tha cho em! Anh đừng làm thế với em, em sợ chị nhà lắm!

– Em muốn tôi tha cho em thế nào đây? Nhìn em như thế kia mà tôi tha được sao?

– Ấy, đừng anh ơi… Em đau quá…

Tôi thốn cả tim, đầu óc lúc ấy thật sự quay cuồng. Tôi tức tối đẩy cánh cửa ra, định bụng sẽ lao ngay vào, làm cho bung bét đôi gian phu dâm phụ kia.

Tôi giật nảy mình khi thấy chồng đang hằm hằm trói tay Loan lại, còn cô ấy thì quỳ xuống đất khóc lóc, nước mắt nước mũi giàn dụa.

– Cái gì thế?

Tôi vô thức hỏi. Anh hậm hực quát:

– Rước cáo về nhà đây này! Học với chả hành, hạng này đi làm giáo viên dạy con người ta mà không biết xấu hổ!

Anh quẳng cái hộp đựng trang sức của tôi xuống bàn, kể rằng về nhà thì bắt được quả tang Loan đang lúi húi lục đồ trong phòng ngủ của 2 vợ chồng. Con bé đang định giấu đồ vào trong túi thì anh lao ngay tới. Nó tính bỏ chạy nhưng chồng tôi đã nhanh trí đóng sập cánh cửa lại, trói tay định dắt lên đồn công an.

Chồng tôi vốn là người hiền hòa, nhưng đặc biệt kị cái chuyện trộm cắp, thế nên gặp Loan như vậy, anh mới nổi khùng quát nạt.

Thú thật là tôi giận lắm. Lâu nay tôi tin Loan, lại còn thương tình cho không ít thứ, thế mà nó lại bày cái trò tắt mắt ra như thế. Tôi thấy mình mất mặt với chồng quá!

– Em xin anh chị tha cho em. Từ nay em không dám làm thế nữa… Tại mẹ em ốm quá, em chẳng biết sao được nên mới làm liều.

Tôi thở dài mãi mới bảo:

– Lo cho mẹ được là tốt. Nhưng bà mà biết em làm thế này, bà còn ốm hơn đấy! Đói cho sạch, rách cho thơm, thiếu thì hỏi mượn, sao lại bày trò ăn cắp như thế!

Loan chẳng nói gì, cứ gục đầu khóc mãi.

Thú thật là tôi giận lắm. Hôm nay 2 vợ chồng bắt gặp mới biết, chứ mọi khi nó đã lấy gì, bao nhiêu chúng tôi làm sao mà quản được.

Lát sau con trai tôi mới hớt hải đạp xe về. Tôi điên tiết quát:

– Học hành không lo còn chạy đi đâu?

– Dạ, chị Loan kêu con đi mua cái bóng đèn. Chị ấy thấy bóng đèn trong nhà tắm bị cháy mà không biết chỗ bán.

Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, con bé mới bảo:

– Dạ, em… em định thay giúp anh chị.

Chồng tôi rít 1 hơi thuốc rồi mệt mỏi bỏ về phòng. Tôi trầm ngâm 1 lúc rồi rút ra 10 triệu đưa cho nó. Loan ngại, cứ nhất quyết không nhận. Tôi mới bảo:

– Cầm lấy mang về cho mẹ chữa bệnh. Đừng quên em còn nợ chị điều gì. Thằng bé vẫn còn 4 tháng nữa mới thi. Em qua nhà hỗ trợ nó thêm 1 thời gian nữa. Nhưng đừng để chuyện ngày hôm nay xảy ra thêm lần nào nữa, không thì đừng trách anh chị vô tình.

Nó nước mắt ngắn dài gật gù, run rẩy nói cám ơn rồi hứa hẹn đủ kiểu. Tôi lúc đó chỉ nghĩ cho đại cuộc chứ bản thân cũng đề phòng hơn trước. Tôi cho người đến lắp camera trong nhà để tiện theo dõi. May mà từ hôm đó tới nay Loan cũng biết thân biết phận, không dám giở cái trò ấy trong nhà tôi nữa.

  Tin đọc nhiều
  Văn Hóa Truyền Thống