Giới trẻ

Vợ bỏ chạy sau trận đòn suýt xảy thai. Suốt 18 năm chồng lang thang tìm thì bất ngờ gặp cô bước ra từ căn biệt thự lộng lẫy

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (16/10/2018, 02:11, pm) Xem | 434

“Cô thất thểu bước đi giữa đêm đen, định bụng sẽ ra bến xe trở về quê ngoại. Nhưng khuya quá rồi, ngoài đường chẳng còn bóng ai, Tâm kiệt sức vì mệt, lạnh và đói. Cô quỵ xuống vệ đường….”

– Cô lại đi với thằng già đó phải không?

Tâm vừa bước chân vào đến cửa đã nghe thấy tiếng chồng lè nhè gằn giọng. Cô chẳng nói gì, tính xách túi đi thẳng vào bên trong thì bất ngờ bị anh hắt thẳng 1 chén rượu vào mặt.
– Anh muốn gì?

Tâm cắn răng kìm chế sự uất hận trong người mình lại, đưa tay lên lau những giọt nước trên mặt nhìn chồng bình thản hỏi. Thành cười như 1 kẻ điên tiến lại gần vợ mỉa mai:

Ảnh minh họa

– Cô bảo bầu bí không được ngủ với chồng. Thế mà vẫn ra ngoài đi với lão già đó đến tận khuya mới về. Sao thế, ngủ với lão thích hơn với tôi hả?
– Anh đừng có ăn nói vớ vẩn!
– Vớ vẩn?

Thành cười ré lên, lảo đảo bước tới trước mặt vợ, cố tình ép cô vào góc tường bảo:
– Tôi thua kém lão ta ở chỗ nào, cô nói đi! Nói đi!

Vừa dứt lời, anh đã chặn tay ngang cổ vợ, ghì chặt cô một cách điên cuồng. Anh cắn da thịt cô như 1 con thú khát mồi. Tâm cố sức vùng vẫy, càng như thế anh lại càng có cảm giác phải chiếm hữu bằng được.

Anh đẩy cô nằm xuống ghế:
– Cô là vợ tôi, phải là của tôi!

Tâm đau đớn cưỡng lại. Cô cố tình đạp thẳng vào hạ bộ làm Thành choáng váng ngã ngửa ra đất rồi nhanh chóng vùng chạy khỏi nhà.

Tâm biết, nơi đó không còn dành cho cô nữa.

Cô thất thểu bước đi giữa đêm đen, định bụng sẽ ra bến xe trở về quê ngoại. Nhưng khuya quá rồi, ngoài đường chẳng còn bóng ai, Tâm kiệt sức vì mệt, lạnh và đói. Cô quỵ xuống vệ đường.

Phải công nhận rằng Tâm rất may mắn khi có 1 người yêu mình nhiều như Thành. Vì cô, anh có thể từ bỏ tất cả, chấp nhận hi sinh cả bản thân mình. Nhưng cũng chính vì yêu vợ mê đắm như vậy, anh lại rất hay ghen. Thấy Tâm thân mật chuyện trò với người khác giới là anh đâm ra khó chịu. Trước đây Thành chẳng bao giờ uống rượu, thế mà kể từ lúc Tâm được cân nhắc lên làm vị trí Thư ký Giám đốc, phải thường xuyên đi gặp đối tác cùng sếp, anh tối ngày vùi đầu vào rượu. Đợi lúc vợ về thì đánh ghen… chính vợ mình.

Mặc cho vợ đang bầu bí, ốm nghén, anh cứ lao vào cô như 1 kẻ cuồng dâm. Tâm đã từng bị sảy thai vì bị chồng hành xác như thế. Lần này thấy anh tiếp tục đi lại vết xe đổ ngày xưa, cô sợ hãi bỏ chạy để bảo toàn đứa con thứ 2 của mình.

– Cô gì ơi?

Tâm thoáng nghe thấy tiếng ai đó gọi mình, bàn tay ấm áp vỗ nhẹ vào 1 bên má cô. Tâm cố sức mở mắt ra nhưng chỉ yếu ớt nói:
– Tôi… đau quá!
rồi ngất lịm.

Thành quyết định không đi tìm vợ, anh nghĩ bụng rời mình ra, Tâm sẽ chẳng thể nào chịu đựng nổi, rồi sẽ cun cút quay về. Thế mà Thành đã nhầm. Tâm hoàn toàn biệt tích, điện thoại không liên lạc được, cơ quan cũng chẳng thèm ghé tới.

Nghe lời mẹ vợ mắng mỏ, khóc lóc trong điện thoại, Thành sững sờ đứng như chết trân nhìn mình trong gương. Điên quá, anh gào rú lên rồi đấm 1 cái thật mạnh làm cái gương vỡ ra. Nhìn đôi tay đang nhỏ máu, Thành cay đắng tự trách móc chính mình:
– Đồ tồi!

Thành bỏ việc, suốt ngày lang thang đi lái xe ôm những mong có thể tìm lại được vợ mình.

Anh rong ruổi trên con xe cà tàng đã gần 20 năm qua nhưng vợ vẫn bặt vô âm tín. Nhiều người đứng ra khuyên anh nên từ bỏ, Thành buồn rầu liếc mắt sang hướng khác chẳng nói gì. Trong thâm tâm anh nghĩ, mình nhất định sẽ phải tìm bằng được vợ dẫu có phải tìm tới hơi sức cuối cùng.

– Bữa nay bắt Grab khó quá chú nhỉ? Giờ cao điểm ai cũng tắt máy hết, cháu bị nhiều hôm muộn giờ rồi í.

Thành cười cười nghe vị khách nhỏ tuổi ngồi sau xe mình nói chuyện. Đột nhiên cô bé bảo:
– Hay là bữa nay chú qua đón cháu theo giờ đi. Cháu sẽ trả lương hàng tháng cho chú?

Thành hơi bất ngờ vì chưa từng gặp 1 cô sinh viên nào lại “bao” nguyên mình với 1 mức lương hậu hĩnh như thế. Anh ngại ngần dò hỏi thì được biết cô ấy là con nhà giàu, ngày nào cũng đặt Grab đi học vì bản thân không chịu được mùi xe bus.

Cô bé nháy anh dừng xe trước 1 căn biệt thự sang trọng, Thành thấy ngớ hết cả người. Lúc này thì anh chẳng chần chừ gì nữa, liền gật đầu đồng ý làm tài xế riêng của cô bé ngay.

Thế là thế ngày nào anh cũng tới căn biệt thự đón cô bé đi, chiều lại đến trường chở về nhà, thỉnh thoảng còn tới đưa “cô chủ” nhỏ đến chỗ hẹn hò với bạn bè. Nhiều lần tiếp xúc, anh nhận ra cô bé khá hiền lành, ngoan ngoãn nên cũng quý.

– Con của chú cũng tầm tuổi như cháu vậy!
– Thế ạ, bạn í đang học trường nào ạ chú?

Thành bối rối không biết trả lời sao, liền tìm cách lảng sang chuyện khác. Suốt chặng đường anh chẳng hồ hởi nói chuyện như mọi khi vì trong lòng còn đang bận suy nghĩ.

Thành dừng xe lại, đưa tay đón lấy cái mũ, đang định rời đi thì bất giác nghe thấy tiếng nói quen thuộc nên ngoảnh đầu lại.

– Về muộn thế con, vào ăn cơm nhanh kẻo sắp nguội rồi.
– Ơ, bố mẹ đi du lịch về sớm thế ạ?
– Ừ, chơi thế thôi, bố còn bận về để nhận chuyến công tác mới.

Anh đứng như chết trân nhìn 2 mẹ con họ ôm nhau ngay trước mặt.
– Tâm ơi!

Người phụ nữ đứng hình, khẽ gỡ con gái ra. Trong giây lát, cô khẽ rùng mình.

2 người ngồi đối diện nhau trong quán cafe, mãi chẳng ai nói với nhau câu gì.

Thành bối rối nhìn Tâm, run run hỏi:
– Em vẫn ổn chứ?
– Tôi ổn. May mà trong đêm ấy chồng tôi kịp ra tay cứu giúp chứ không thì chắc giờ cũng đã xanh cỏ rồi.

Tâm nhìn anh cười khẩy bảo, trong ánh mắt vẫn còn có chút cay đắng. Thành thấy nhói ở trong tim khi nghe đến câu vợ gọi tên chồng mới. Anh cố ngăn cho giọt nước mắt khỏi rơi ra, nghẹn ngào nói:
– Anh xin lỗi!

Tâm nhìn thẳng vào mắt anh, cố tình hỏi:
– Về điều gì chứ?

Thành bối rối không biết phải nói gì.

– Tôi phải cảm ơn anh mới đúng, vì đã giúp đỡ con gái tôi trong thời gian qua.
– Đó…có phải là con anh không?

Thành chua chát ngập ngừng nhìn cô hỏi. Tâm thấy gai gai trong lòng, cô nở 1 nụ cười bảo:
– Anh nhầm rồi. Đó là con của chồng tôi!

Cô đứng dậy quay lưng bước đi, lúc này mới thả cho cảm xúc được xuôi dòng. Tâm đưa tay lau những giọt nước mắt cay đắng đang lăn dài trên mặt.

Đó là câu nói dối đau đớn nhất mà Tâm đã quyết định nói ra. Cô vốn chẳng có đứa con chung nào với người chồng mới vì anh ấy bị vô sinh.

Thành chết lặng nhìn bóng cô khuất dần giữa hàng người ngược xuôi đông đúc. Đến bây giờ Thành mới chịu chấp nhận anh đã mất đi người vợ mà mình thương yêu nhất.

  Tin đọc nhiều