Giới trẻ

Vợ bầu 9 tháng mà chồng vẫn đuổi đi, để rồi sốc khi nghe cô nói: ‘Được thôi, tôi đi tìm đúng BỐ cho con vậy’

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (19/10/2018, 03:15, pm) Xem | 436

Sắp nghỉ sinh nên Liên ở lại làm nốt việc để mai còn bàn giao. Lúc ra về cũng khá muộn, đang mưa nên cô gọi chồng ra đón, đến cuộc thứ 5 anh mới nhận máy. Liên cố gắng nói nhỏ nhẹ nhất có thể:

– Anh ơi, hôm nay em phải làm thêm, giờ mới về, anh đến đón em được không? Em mệt quá!

Liên lắng nghe một lúc mới có tiếng lèm bèm toàn mùi say rượu:

– Thôi tự về đi… Tôi giờ say lắm rồi không biết có vác nổi cái xác về không chứ nói gì đi đón cô.

Liên chực khóc khi nghe chồng nói và tắt máy khi mà cô còn chưa nói hết câu. Trời vừa mưa vừa rét, cô cứ đứng co rúm vào mái hiên chỉ sợ bị ướt, cảm lạnh thì khổ đứa con trong bụng.

Ảnh minh họa

Đang định gọi taxi thì có tiếng đàn ông trầm ấm bên cạnh:

– Sao thế? Chồng chưa đến đón à?

Liên quay lại, là Thành, anh cầm ô che mưa cho cô. Liên gắt nhẹ:

– Sao anh cứ đi theo em mãi thế? Đừng để người khác hiểu lầm.

– Anh không đi theo em, chỉ là giờ anh mới đi làm về. Để anh đứng với em một lúc, bao giờ chồng đến đón thì anh về, bụng mang dạ chửa thế này đứng đây đêm hôm nguy hiểm lắm.

– Anh thích thì cứ đứng thôi.

Liên cố nói bằng giọng bình thản nhất có thể với người đàn ông này. Anh cứ im lặng như vậy che mưa cho cô. Đợi 30 phút vẫn không thấy chồng đến, Liên bảo:

– Anh nhà em vừa nhắn tin bảo bị cảm nên không đến đón được. Thôi anh về đi, em tự gọi taxi.

– Vậy để anh đưa em về nhé.

– Không cần đâu!

Thành nghe Liên nói vậy thì lưỡng lự, phân vân đôi chút nhưng khi thấy cô khăng khăng không sao, anh tức quá nổ xe phóng đi. Thành và Liên làm chung một toà nhà từ mấy năm nay rồi. Trước đây hai người từng có thời gian yêu nhau. Nhưng cuối cùng Liên lại chọn người đàn ông khác.

Từ khi cô đi lấy chồng, anh giận cô phản bội mình, nhưng anh vẫn dõi theo cuộc sống của Liên. Từ ngày lấy chồng, cô luôn né tránh gặp gỡ anh, luôn tỏ ra mình hạnh phúc. Nhưng Thành biết hết, cô thường xuyên bị chồng để đứng chờ cả tiếng đồng hồ, cuối cùng lại đi taixi về. Thời gian này Thành luôn xuất hiện bên cô đúng những lúc cô cần khiến Liên rất khó chịu.

Đứng ở trên vỉa hè, nhìn cảnh các cặp đôi đưa đón nhau về, chồng đon đả cài mũ, đưa áo cho vợ trong tiết trời lạnh giá, còn các cô vợ ngồi sau thì ôm chồng thật chặt làm Liên bật khóc nức nở. Nước mắt làm nhòa tất cả, cô liên tục phải đưa tay quẹt ngang mặt. Cô không muốn đứa con trong bụng gặp nguy hiểm, nên cố gắng bình tĩnh lại để đi về.
Thành đi một lát, gửi xe máy vào hầm toà nhà rồi quay lại bảo cô:

– Anh gọitaxi rồi. Lên đi.

Liên ngoan ngoãn làm theo. Ngồi bên cạnh Thành, cô nhớ lại tất cả những điều đã xảy ra trước đây vài tháng thôi. Cũng tại cô đã đi quá xa, đã tự đẩy đời mình đến bi kịch nhưng không bao giờ chịu thừa nhận sai lầm. Liên yêu Minh nhưng lại lợi dụng Thành, cô biết rõ đứa con trong bụng mình là của ai, nhưng cô đã dựng lên một cái bẫy để cho cả hai người đàn ông chui vào.

Minh đã từng hứa hôn với một người khác, họ yêu nhau đến mức có thể sống chết vì nhau. Nhưng Liên mê mệt anh, vì cô ham lấy một người chồng đẹp trai, giàu có nên cô bất chấp mọi thủ đoạn để phá họ. Có bầu với Thành rồi nhưng cô lại lừa Minh lên giường và đổ tội cho anh. Liên cũng không ngần ngại đến tận cơ quan, đến nhà, gặp người yêu, người thân của anh để thông báo. Ai cũng phải lắc đầu ngán ngẩm và Minh đành phải cưới cô một cách bất đắc dĩ.

Ngày cưới, cô cười hạnh phúc còn anh im lặng. Đêm tân hôn, anh bỏ đi uống rượu suốt đêm không về nhà. Từ đó tới nay, cuộc sống của vợ chồng cô cứ như vậy, nhạt hơn cả nước lã. Anh ít ăn cơm nhà, không nói với vợ một câu mặc cho cô cố gắng lấy lòng chồng. Từ khi lấy chồng cô chưa từng một ngày cảm thấy hạnh phúc. Mấy tháng sau khi cưới là ngần ấy thời gian cô khóc một mình dù cho đang mang bầu.

Cô biết mình sai và muốn yêu anh thật nhiều để bù đắp nhưng chồng không cho cơ hội đó. Mọi thứ đã chấm hết vì khi người ta không có tình yêu mà buộc phải cưới, và chuyện đó trở thành gánh nặng cho cả 2. Minh không chỉ hận Liên, mà còn hận cả đứa con trong bụng cô, nên mặc dù cô mang bầu anh cũng không đoái hoài. Cô không dám trách anh vì cô hiểu mình đã quá sai lầm.

Càng sắp đến ngày con chào đời, Liên càng thấy ân hận và lo lắng nhiều hơn. Nhỡ lúc sinh con ra, anh biết sự thật nó không phải con mình, thì anh sẽ càng hận cô nhiều hơn.

Đã bao lần Liên muốn chạy đến bên người đàn ông thầm lặng đã theo cô suốt thời gian dài để xin lỗi và nói cho anh biết sự thật.

Nhưng cô sợ người ta chê cười mình ngu ngốc cố lấy cho bằng được người chồng không yêu mình. Cô sợ người ta thương hại một người vợ bụng mang dạ chửa mà chồng không đoái hoài. Cô giữ sĩ diện trong sự đớn đau chỉ riêng mình cô chịu.Liên mở cửa vào nhà, nhìn thấy chồng ngủ mê mệt trên ghế sofa. Cô đến gần gần để tháo giày tất giúp nhưng bị anh gạt ra, giọng lèm bèm:

– Cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa…

Đã quá sức chịu đựng của Liên rồi và cô nghĩ rằng với Minh cũng vậy. Cô lặng lẽ về phòng thu dọn quần áo vào chiếc vali mà từ ngày cưới cô dùng để mang đồ đạc tới đây rồi ra đi.

Thấy cô kéo va li ra cửa, Minh lúc này mới ngạc nhiên:

– Cô đi đâu thế?

– Tôi đi tìm lại bố cho con. Xin lỗi…

Cô ra đi lặng lẽ, trước sự kinh ngạc của Minh. Liên sẽ trả đứa con này về đúng vị trí của nó. Chính cô đã gây ra mọi chuyện nên sẽ tự tay giải quyết hậu quả vì quyết định sai lầm của mình, trước khi quá muộn. Đến lúc phải giải thoát cho nhau rồi vì chính cô không còn gắng gượng được thêm một phút giây nào nữa. Cô sẽ để đứa con được sinh ra trong một bầu không khí tươi sáng, chứ không u ám như trong ngôi nhà và cuộc hôn nhân này…

  Tin đọc nhiều