Gia Đình

Thấy mẹ tức giận quát, đuổi vợ bầu ra khỏi nhà, chồng bênh: Đi em, mình thà ở chuồng lợn còn hơn biệt thự vô tình

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (15/10/2018, 07:23, am) Xem | 327

Thôi thôi đừng lý do lý trấu. Chiều rồi chị lại bảo đến tối, tối xong lại đến mai cho mà xem. Ở nhà có tí việc cũng lười chảy thây ra rồi đùn đẩy. Nếu thấy không làm được thì dọn luôn ra khỏi nhà đi. Gì chứ tôi không ưa loại con dâu ăn không ngồi rồi!

Hình ảnh có liên quan

Việc Kiên, cậu con trai duy nhất và cũng là niềm tự hào của không chỉ gia đình mà cả dòng họ đột ngột đòi lấy vợ khiến cho bà Hạnh sốc lắm.

Tối hôm đó, lúc bà đang nấu nướng thì Kiên đi làm về, khuôn mặt hết sức nghiêm túc thưa chuyện với mẹ:

– Con muốn cưới vợ mẹ ạ.

– Sao đột ngột thế? Với ai? Với cái con bé mà lần trước cô Nga giới thiệu á? Cũng được, con bé đấy là giảng viên Đại học, gia đình khá giả, hợp với nhà mình quá còn gì!

– Không ạ. Người con muốn cưới là Linh, nhân viên cùng công ty với con. Chúng con tìm hiểu nhau được một thời gian rồi.

Sốc những gì con trai nói, bà Hạnh nghệt mặt ra một lúc mới lấy lại được tinh thần. Thế rồi bà vội vàng tra hỏi xem người yêu con trai nhà ở đâu, bố mẹ làm gì? Nghe Kiên nói bố mẹ Linh chỉ làm công nhân và nội trợ ở nhà, bà phẫn uất lắm, nhất mực phản đối bằng được.

Dù gì con bà cũng là trưởng phòng, chồng bà là tiến sĩ, bản thân bà ngày xưa cũng là giáo viên cấp 3 cơ mà. Nhà bà mà kết thông gia với cái nhà con bé đó chẳng quá mất hết mặt mũi à?

– Không được, mẹ nhất quyết phản đối!

– Mẹ ơi, cô ấy có thai 2 tháng rồi. Con xin mẹ tác thành cho chúng con. Cô ấy là người hiền lành và rất hiếu thảo…

Câu chuyện đến đó là dừng vì bà Hạnh sốc quá nên choáng váng đến ngất xỉu. 2 tháng sau, dù có khó chịu, uất ức đến mấy, bà Hạnh vẫn phải mang tráp, trầu cau đi rước cô con dâu nghèo rớt mùng tơi kia về.

Mặc dù Linh đúng thật hiền lành, nhút nhát như lời Kiên bảo thật nhưng bà vẫn ghét cay ghét đắng. Trong thâm tâm bà nghĩ chắc chắc con rắn đấy giả vờ giả vịt để dụ dỗ con trai bà.

Sự ghét bỏ của bà mẹ chồng ghê gớm với cô con dâu càng lên tới đỉnh điểm khi tất cả họ hàng, thậm chí cả ông chồng tiến sĩ của bà cũng gật gù khen Linh:

– Tôi thấy con bé nó là người hiền lành. Thôi hai đứa nó đã lỡ với nhau rồi, mình cũng đã đồng ý cho về nhà thì nên thật tâm coi nó là con…

Càng vậy bà Hạnh càng đinh ninh cho rằng Linh giả tạo, giỏi lấy lòng mọi người. Linh về làm dâu đến nay cũng đã 4 tháng, bụng bầu bắt đầu to vượt mặt và đi lại nặng nề. Thế nhưng mặc kệ cô có mệt mỏi, ốm nghẹn thế nào thì bà Hạnh vẫn coi như không và bắt cô làm hết việc này đến việc khác.

 

Không chỉ nấu nướng, giặt giũ, ngày nào bà cũng bắt cô dọn dẹp lau chùi hết 4 tầng nhà. Cô phải lau đến khi sạch bóng, không vương lại một hạt bụi nào thì thôi! Nếu chẳng may để bà di tay lên cầu thang, thành ghế thấy còn bẩn là y như rằng Linh sẽ bị ăn chửi xối xả.

Chẳng những thế, bà mẹ chồng ghê gớm sẽ lôi cả bố mẹ cô ra để chì chiết:

– Tôi biết nhà chị chẳng gia giáo, học hành cao sang gì nhưng cũng phải biết dạy dỗ con gái cho tử tế đàng hoàng chứ. Ai đời có dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ cũng làm không ra hồn.

Tính Linh vốn nhát nên mỗi lần bị mẹ chồng chửi mắng cũng chỉ biết xin lỗi rối rít, rồi cúi đầu nhận tội chứ chẳng dám tranh cãi gì thêm. Thấy bắt nạt được con dâu, bà Hạnh lại càng được thể, ngày một quá đà hơn…

Hôm ấy, Linh thấy đau đầu nên xin nghỉ làm ở nhà nằm cho đỡ mệt. Ai dè sau khi chồng và bố chồng đi làm rồi, mẹ chồng chắc thấy cô nhàn rỗi nên ngứa mắt. 2 người kia vừa ra khỏi cổng, bà đã lên phòng con dâu đập cửa ầm ầm:

– Nay nghỉ thì xuống nhà phụ giúp tôi dọn dẹp nhà cửa đi. Lôi mấy bộ cốc chén ra mà đánh rửa. Đừng có nằm ỳ trên đấy để thân già này hầu hạ.

Bị nói kháy, Linh ngại quá nên lại phải xuống è cổ ra làm. Nhưng chưa được nửa tiếng, cô đã thấy đầu óc quay cuồng, lảo đảo. Biết không chịu được nữa, Linh rụt rè bảo mẹ chồng:

– Mẹ ơi, để chiều con làm được không ạ? Giờ con mệt muốn nghỉ một lúc.

– Thôi thôi đừng lý do lý trấu. Chiều rồi chị lại bảo đến tối, tối xong lại đến mai cho mà xem. Ở nhà có tí việc cũng lười chảy thây ra rồi đùn đẩy. Nếu thấy không làm được thì dọn luôn ra khỏi nhà đi. Gì chứ tôi không ưa loại con dâu ăn không ngồi rồi!

– Dạ không phải mẹ ơi, tại con mệt quá thôi. Con…

Thấy bà mẹ chồng ghê gớm giận, Linh hoảng hốt quá, vội vàng xin lỗi bà. Thế nhưng lúc cô đang phân bua thì thấy giọng chồng từ ngoài cổng vọng vào:

– Vâng mẹ nói đúng. Tốt nhất để Linh với con chuyển ra ngoài. Chúng con thà ở chuồng lợn, chuồng bò cũng được chứ không thể chịu nổi căn biệt thự vô tình này nữa.

Kiên từ ngoài đi vào. Đáng nhẽ ra anh đang ở cơ quan nhưng vì quên tài liệu nên phải quay về. Nào ngờ nghe thấy hết sự cay nghiệt của mẹ với vợ bầu.

Xông vào nắm tay Linh, anh kéo cô lên lầu thu dọn đồ đạc, mặc mẹ ở dưới cứ gọi với theo. Nếu còn ở với mẹ nữa, e rằng vợ anh có ngày tăng xông, đột quỵ mất thôi…