Giới trẻ

Nửa đêm dắt bạn gái ra nghĩa địa thì thầm: Đây là nhà anh, em về sống chung nhé

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (19/10/2018, 03:25, pm) Xem | 611

Lệ sinh ra trong một gia đình có đến 3 anh trai thì cả 3 đều bị nghiện hút, vào tù ra tội. Sống trong gia đình như thế nên từ một cô con gái được cưng chiều nhất nhà Lệ tỏ ra chán đời, lầm lì xa lánh mọi người vì sợ bị gièm pha.

Đến khi bố mẹ qua đời, mảnh đất cuối cùng cũng bị cách anh chia năm xẻ bảy. Lệ chẳng còn chỗ bấu víu nữa, cô tự bươn trải trên đường đời. Và khi nhìn lại bản thân Lệ đã không nhận ra mình đã từng là một cô tiểu thư xinh đẹp ngày nào nữa.

Giờ đây cô mở miệng là những từ tục tĩu, cay cú đời. Lệ sẵn sàng làm mọi việc để kiếm tiền miễn sao không phạm pháp giống các anh, và nuôi sống cái miệng mình thôi.

Cả ngày, gương mặt xinh đẹp thuở nào giờ cô giấu kỹ trong chiếc mũ chống nắng xùm xụp. Ở đây Lệ quen với rất nhiều người bạn

nghèo khổ nhưng sống rất chân tình. Chị em thương nhau còn hơn cả ruột thịt và chính họ cũng cho Lệ cái nhìn cởi mở hơn về cuộc đời.

Ảnh minh họa

Cả năm nay khu ổ chuột xuất hiện một người đàn ông, tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch. Ngày nào anh cũng xách một túi hoa quả đi ngang qua chỗ mọi người tụ tập buôn bán vào trong nghĩa địa.

Ban ngày anh ta lang thang uống rượu chè với mấy ông vô công rồi nghề khắp các gầm cầu, ngõ hẻm. Rồi đêm lại vào nghĩa địa ngủ, cửa miệng lúc nào cũng lải nhải:

– Về nhà thôi, vợ gọi!

Trông anh lê la bẩn thỉu vậy mọi người cũng ái ngại. Nhưng cũng có những lúc tỉnh anh nói chuyện rất tình cảm và khôn ngoan. Mấy lần tiếp xúc, Lệ không nghĩ anh đáng sợ và hâm dở như mọi người thường bảo nhau. Thấy cô thỉnh thoảng đưa cho anh quả cam ăn cho tỉnh rượu mấy chị can ngăn:

– Tránh xa ra kẻo rước họa vào thân em ạ.

– Em thấy anh ấy bình thường mà.

Có lần trời mưa to, anh bị cảm rét nằm co ro ở gầm cầu mà Lệ thương quá. Cô bảo anh vào phòng trọ nhỏ của mình trú cho ấm thì anh không chịu. Cô đành mang chăn ra đắp cho, rồi nấu cháo cho anh ăn, mua thuốc cảm bắt anh uống.

Cứ như vậy, Lệ với anh trở thành đôi bạn từ lúc nào không hay. Thỉnh thoảng đói quá, anh cũng chạy vào phòng Lệ xin ít cơm nguội.

Hai người đã thật sự cảm mến nhau từ lúc nào. Trong mắt mọi người, họ là một cặp xứng đôi.

Đêm đó, anh rủ Lệ vào chỗ mình thường ngủ trong nghĩa địa. Lúc đầu tuy rất sợ nhưng Lệ lại cũng tò mò đi theo. Nghĩa địa vào đêm thật đáng sợ. Mỗi bước đi của Lệ đều khẽ khàng, tay nắm thật chặt tay anh.

– Lạnh quá anh ạ…

– Có gì đâu mà lạnh, có anh đây rồi mà.

Lệ vững tâm hơn, anh dắt cô đến bên một ngôi mộ khá lớn, có mái che, anh bảo:

– Tối nay anh ngủ ở đây, nếu em sợ thì anh đưa về.

Lệ cứ co rúm, nép sát vào người anh.

– Đây là…

– Đây là nấm mồ của vợ anh đấy!

Nghe đến đây Lệ sởn cả gai ốc, giãy nảy lên chỉ muốn bỏ chạy, nhỡ vợ của anh ghen thì chết. Nhưng anh đã kịp nắm tay Lệ kéo lại, hai người khẽ ngồi xuống:

– Vợ anh hiền lắm! Em đừng sợ!

Giọng anh trầm hẳn:

– Nhưng mà anh đã đối xử tệ bạc với cô ấy. Anh đã bỏ mặc vợ ốm đau bệnh tật để đi với người đàn bà khác. Đến lúc cô ấy mất thì anh mới nhận ra lỗi lầm của mình nhưng đã muộn rồi.

Ảnh minh họa

Suốt 3 năm qua Nghĩa luôn cho rằng chính anh đã gián tiếp gây nên cái chết của vợ. Cứ nhắm mắt lại tưởng tượng ra đôi mắt yếu ớt van xin anh quay trở về, mà Nghĩa thì vô tâm quay đi, mải mê ôm cô gái khác. Rồi vợ anh cũng qua đời sau một lần sinh khó.

Lệ im lặng. Thật không ngờ anh lại có một quá khứ buồn đến vậy. Anh khẽ nắm chặt tay cô đặt lên ngực mình:

– Anh tin là vợ anh có thể cảm nhận được mỗi đêm anh nằm đây sưởi ấm cho cô ấy. Có lẽ cô ấy đã tha lỗi và đưa em đến bên anh. Trước sự chứng kiến của vợ, em hãy đồng ý lấy anh nhé!

Anh khẽ đặt lên má Lệ một nụ hôn ấm áp. Lệ đứng im, suy nghĩ mãi, rồi cũng đồng ý làm vợ của anh để có thể gần gũi chăm sóc mỗi ngày. Từ khi có Lệ bên cạnh anh trở nên tu tỉnh, bỏ hẳn rượu chè, chăm chỉ cùng Lệ đi thu mua phế liệu để kiếm sống. Hai kẻ nghèo khổ dựa vào nhau. Hằng đêm anh vẫn ra nghĩa địa đều đều để thăm vợ sau đó về phòng ngủ với Lệ. Hai người sống với nhau hơn một năm rồi anh nói với Lệ:

– Mai là giỗ của vợ anh. Mình về nhà làm mâm cơm để tạ tội với cô ấy.

– Về nhà nào nữa hả anh?

Anh cầm tay Lệ kéo đi. Chiếc xe taxi đi dừng trước một ngôi nhà 5 tầng khang trang. Chị giúp việc ra mở cổng lễ phép chào Nghĩa.

Bước vào ngôi nhà tiện nghi sang trọng, Lệ ngẩn ra, ngỡ như mình đang mơ. Anh đứng phía sau chỉnh cho cô nhìn thấy hai người trong chiếc gương lớn ở tường:

– Hình ảnh nghèo khổ nhếc nhác này, anh muốn vợ chồng mình phải lưu giữ mãi làm kỷ niệm. Giờ em vào nhà tắm đi, váy áo anh dặn chị giúp việc để hết trong đó rồi.

Lệ rụt rè bước vào căn phòng tắm sáng như gương, những thứ mà đã dời xa vào dĩ vãng giờ lại ở ngay trước mặt. Từ trong nhà tắm bước ra với diện mạo mới, Lệ cứ đứng ngẩn người ra. Trước mặt cô là một người đàn ông đạo mạo, râu cạo sạch sẽ, áo quần bảnh bao, sang trọng.

Hôm sau là ngày giỗ của vợ Nghĩa. Lệ bước đi e thẹn trong vòng tay của anh, qua biết bao ánh mắt soi mói, tò mò. Nghĩa giới thiệu Lệ với mọi người. Anh xin lỗi bố mẹ suốt mấy năm qua đã khiến cả nhà phải thất vọng vì mình. Anh cũng cảm ơn Lệ, nếu cô không đến bên anh lúc tuyệt vọng nhất. Thì có lẽ giờ đây anh vẫn còn lang thang, vạ vật ở ngoài nghĩa địa với nấm mồ của vợ, với những nỗi ân hận, dằn vặt suốt một đời.

Thấy Lệ xinh đẹp mà ngoan ngoãn mẹ anh cứ nắm tay cô khóc mãi.

– Con dâu trước của mẹ đã khổ rồi, giờ hai đứa bảo nhau sống sao cho đàng hoàng tử tế nhé.

– Vâng ạ!

Lệ xúc động nghẹn ngào. Cô quá bất ngờ với những gì xảy ra với mình, có nằm mơ Lệ cũng không tưởng tượng ra, hạnh phúc lại đến với mình một cách trọn vẹn như vậy.