Giới trẻ

Mẹ chồng tương lai chìa thẻ ATM: ‘10 triệu đây, cầm rồi đừng bám con trai tôi nữa’. Thấy tên thẻ, cô gái cười phá lên, nói 1 câu

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (19/10/2018, 03:11, pm) Xem | 449

Sinh ra trong gia đình giàu có, từ bé đã được bao bọc trong nhung lụa nhưng Hiền lại hết sức giản dị, không phô trương, khoe mẽ bao giờ. Nếu các nàng thiên kim tiểu thư khác phát rồ với các bộ cánh hàng hiệu thì Hiền chỉ trung thành với các trang phục đơn giản, lịch sự.

Chính vì lẽ đó mà không ai nghĩ nhà Hiền giàu cả. Ngay chính bản thân Hiền cũng không muốn khoe vì có nhiều kẻ đã từng tiếp xúc, lợi dụng cô…

Hiền tình cờ gặp và yêu Nam trong một lần đi làm dự án cho công ty. Nam là trưởng phòng kinh doanh bên công ty đối tác. Anh giàu có, bảnh bao và rất lãng tử, xung quanh anh không biết bao nhiêu cô nàng vệ tinh nhòm ngó.

Từ khi Nam gặp Hiền, anh đã bị sự trong sáng, giản dị của cô chinh phục, điều mà trước giờ anh chưa từng thấy ở những cô ả phù phiếm, khoe mẽ vẫn hay quây quanh mình. Nhìn bề ngoại của Hiền, anh cứ đinh ninh cô xuất thân từ vùng quê lam lũ, phải lên thành phố kiếm sống. Ấy nhưng Nam chưa từng tỏ ý chê bai này nọ, thậm chí anh còn khâm phục cô là người con gái mạnh mẽ, biết vượt khó vươn lên…

Ảnh minh họa

Yêu nhau được gần 1 năm thì Nam dẫn Hiền về ra mắt gia đình. Thời gian bên nhau tuy chưa quá dài nhưng đủ để Nam biết được những tính nết tốt đẹp của người yêu.

Thứ 7 tuần ấy, Hiền xách một giỏ hoa quả lớn đến nhà Nam chơi như đã hẹn. Vừa bước vào nhà anh, chẳng hiểu sao cô đã thấy bức bối, ngột ngạt vô cùng.

Bố Nam có vẻ trầm tính còn mẹ anh thì hình như hơi khắt khe, soi mói. Nhận quà từ tay Hiền nhưng mẹ Nam có vẻ không vui lắm. Bà liếc qua một lượt rồi chép miệng bảo:

– Lần sau cháu không phải mang hoa quả gì đến đâu. Nhà bác chỉ quen ăn nho Mỹ, quýt Thái chứ mấy cái quả cây nhà lá vườn này, bác sợ không đảm bảo.

Nghe mẹ Nam nói mà Hiền không khỏi choáng váng, mặt bần thần lại vì lời chê bai đó. Cả buổi ra mắt ngày hôm ấy, tuy Nam có cố nói chuyện vui vẻ để kéo gần khoảng cách giữa người yêu và bố mẹ thì tình hình vẫn không được cải thiện.

Mẹ Nam khinh Hiền ra mặt, lần nào cô muốn mở lời nói chuyện thì bà cũng bơ đi hoặc cố tình cắt lời. Nhất là sau khi Hiền nói bố mẹ mình chỉ làm viên chức nhà nước bình thường thì bà lại càng bĩu môi coi thường.

Sau buổi ra mắt ấy, Nam vẫn cư xử, yêu thương Hiền như thường. Anh bảo cô đừng để ý gì đến thái độ của mẹ, chỉ cần biết anh thôi là đủ. Về phía mẹ, cứ để anh dần dần thuyết phục.

Hiền nghe người yêu nói vậy thì cũng yên lòng lắm. Nhưng mấy ngày sau, cô bất ngờ nhận được cuộc điện thoại từ một số lạ. Nhấc máy lên nghe, cô hoảng hốt nhận ra giọng mẹ Nam:

– Chiều nay cô có bận gì không? Tôi muốn gặp cô nói chuyện một chút.

– Dạ cháu không ạ , có việc gì thế bác – Hiền lúng túng hỏi.

– Thế thì 3 giờ, gặp nhau ở quán cafe X đi – Nói xong, mẹ Nam liền cúp máy.

Chiều hôm ấy, Hiền đến gặp mẹ Nam như đã hẹn. Vừa bước vào quán, cô đã thấy bà ngồi chờ từ trước, áo choàng lông quý phái, khuôn mặt vểnh cao tỏ rõ là có người có tiền. Chưa kịp chờ Hiền ngồi xuống, bà đã nói thẳng:

– Chia tay với thằng Nam đi, cô không xứng với con tôi đâu!

– Sao lại thế ạ? Nếu cháu có điểm gì không tốt xin bác cứ nói, cháu sẽ sửa ạ.

– Nói ra thì cô cũng chẳng sửa được. Tôi nói thật, gia đình tôi dù sao cũng thuộc hàng giàu có, chúng tôi không muốn tiếp nhận một cô con dâu nghèo khổ. Tôi muốn con mình lấy vợ sao cho ngang hàng địa vị, cô có hiểu không?

Thế rồi trước sự sững sờ của Hiền, mẹ Nam rút trong túi xách một cái thẻ ATM. Bà chìa ra trước mặt cô rồi cười khẩy bảo:

– Tôi chẳng biết thằng Nam nó ăn phải bùa mê thuốc lú gì của cô mà nhất quyết không chịu chia tay. Thôi thế thì cô “giúp” tôi bỏ nó vậy. Đây, trong thẻ này có 10 triệu, cô cầm rồi đừng bám lấy con trai tôi nữa..
.
Nhìn tình cảnh trước mặt mà Hiền choáng váng, không sao thốt nên lời. Thật không ngờ mẹ Nam lại là người như vậy! Lần trước đến nhà, cô cứ ngây thơ nghĩ rằng do mình mua hoa quả không đúng ý bà hay có cư xử gì thất thố nên mới bị ghét. Hóa ra là do bà nghĩ cô nghèo hèn nên coi thường.

Nhận lấy thẻ ATM từ mẹ Nam, Hiền cứ nhìn đi nhìn lại chăm chú lắm. Thấy vậy, mẹ Nam bĩu môi:

– Cô yên tâm, đủ 10 triệu đấy. Tí nữa cứ ra ngân hàng mà rút thử.

Ấy nhưng, Hiền lại phá lên cười:

– À không, cái đấy thì cháu tin bác. Có điều số tiền này bác cầm lại đi ạ. Chuyện bác bắt cháu chia tay với anh Nam cháu sẽ không nghe đâu, vì cháu với anh ấy là yêu nhau thật lòng, dù bác có đưa 10 triệu, 100 triệu hay 1 tỷ thì cũng thế thôi. Còn về hoàn cảnh nhà cháu thì cháu đảm bảo là xứng với nhà bác, về sau này bác sẽ rõ.

Nói xong Hiền đứng dậy, xin phép ra về. Mẹ Nam nghe cô nói thì chết điếng, mặt sững sờ lắm. Không ngờ Hiền lại cứng đầu cứng cổ, còn chê cả tiền như vậy. Mọi lần trước, bà vẫn ném cho mấy đứa bám lấy con trai bà ít tiền là xong cơ mà.

Tức giận, mẹ Nam lao đuổi theo Hiền nhưng lúc túm được tay cô thì cũng là lúc bà chết sững vì một chiếc ô tô từ đâu đang lao tới. Trong phút giây sống chết ấy, Hiền đã nhanh tay đẩy bà sang một bên…

Tỉnh dậy trong bệnh viện, Hiền thấy mẹ đang đứng kiểm tra sức khỏe cho mình, bên cạnh là bố, cả Nam và cả mẹ anh ấy đang đứng khóc!

Thấy con gái tỉnh, mẹ Hiền dịu dàng bảo:

– Con tỉnh rồi à? Không sao rồi, vết thương không nặng đâu, tĩnh dưỡng khoảng 1 tháng là ổn.

Quay sang chồng, mẹ Hiền ôn tồn:

– Thôi con gái ổn rồi, ông cứ về làm việc tiếp đi. Con gái có tôi lo rồi!

Nãy giờ mẹ Nam cứ đứng khóc ngoài cửa đứng khóc thút thít. Không ngờ vừa bị bà sỉ nhục xong mà Hiền lại có thể không màng tính mạng cứu mình như vậy. May mà cô không sao, chứ nếu cô có mệnh hề gì thì bà sẽ ân hận cả đời.

Mà bà cũng không ngờ được là bố mẹ Hiền lại làm quan chức to như vậy. Bố cô là Giám đốc ngân hàng, còn mẹ lại là Trưởng khoa ngoại của bệnh viện to nhất thành phố này. Thế mà nhìn còn bé giản dị quá.

Quay sang thấy mẹ đang khóc vì ân hận, Nam khẽ vỗ vai an ủi bà:

– Thôi mẹ, cô ấy không phải là người để bụng đâu.

Lau nước mắt, mẹ Nam gật đầu:

– Ừ, mẹ sai quá…

  Tin đọc nhiều