Gia Đình

Mẹ chồng than nghèo kể khổ để xin tiền con dâu. Đúng ngày thần Tài, tôi chết sững thấy bà chửi nhau ngoài đường chỉ vì…

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (19/10/2018, 03:29, pm) Xem | 433

Mẹ chồng tôi thuộc tầng lớp xưa cũ. Ngày từ lần đầu gặp mặt, tôi đã thấy ở bà toát lên một vẻ khổ sở, u buồn khó tả.

Mà kể cũng lạ, nhà chồng tôi thuộc diện khá giả, có của ăn của để chứ nào phải nghèo khổ, thiếu thốn gì đâu. Ấy vậy mà chẳng hiểu sao bà cứ mở miệng ra là lại kêu hết tiền, kêu thiếu thốn. Lắm hôm tôi còn thấy bà lôi áo rách ra vá lại để mặc!

Ảnh minh họa

Là con dâu, đi làm lương lại cao nên mỗi lần nhìn thấy mẹ như vậy tôi cũng xót lắm. Thỉnh thoảng tôi lại biếu bà thêm ít tiền để chi tiêu. Mẹ chồng tôi lúc đầu thì ngại không nhận nhưng thấy tôi chân thành đưa thì cũng cầm rồi cảm ơn.

Và kể từ ấy, bà bắt đầu thường xuyên xin tiền tôi…

Bà có lương hưu hơn 4 triệu. Thế nhưng mỗi lần đi mua thuốc huyết áp hay đi đám ma, đám cưới là đều thỏ thẻ:

– Con ơi, tháng này mẹ kẹt tiền quá mà lại đang cần mua thuốc. Mẹ không biết làm sao…

– Nhà bác Mai mới đám cưới cậu con trai. Ôi tiền đâu mà đi bây giờ, đến khổ…

Thế là tôi lại tức tốc rút ví ra chu cấp. Ấy nhưng sau đó, tôi hoảng hốt phát hiện bà toàn xin quá tiền. Chẳng hạn bà đi đám cưới có 200 ngàn thì xin đến 500 ngàn, mua thuốc có hơn 100 thì xin tới 600.

Có hôm tôi thấy rõ ràng hộp thuốc huyết áp vẫn còn đầy nhưng thế quái nào bà lại bảo hết rồi nên nằng nặc phải mua hộp mới! Rồi còn nhiều lý do xin tiền không đếm xuể khác nữa…

Tính tôi không hề hẹp hòi nhưng mỗi lần như vậy, tôi cứ có cảm tưởng đang bị lợi dụng tiền bạc, lợi dụng lòng tốt của mình. Dần dà không chịu được, tôi mới quyết định đem chuyện nói với chồng.

Chồng nghe xong cũng vừa bực vừa ngại với tôi. Thế là anh mới xuống lựa lời nói với mẹ. Anh bảo nếu bà có túng thiếu gì thì cứ nói với anh chứ không nên đi xin con dâu như vậy. Bà nghe xong thì khóc lóc ghê lắm, kêu chỉ vì coi tôi như con cái trong nhà nên mới thoải mái chuyện tiền nong chứ không nghĩ lại làm phiền tôi như vậy.

Tự dưng tôi lại thấy chính mình mới là người có lỗi. Chắc mẹ chồng cũng không có tiền thật…

Tết năm nay, công ty tôi cho nghỉ khá lễ khá lâu, tận mùng 10 âm mới phải đi làm. Buổi đầu sau tết, các sếp chủ yếu đến chúc tụng, khai xuân là chính, sau đó mới 3 giờ chiều đã cho nhân viên về.

Để về nhà, tôi phải đi qua đường Cầu Giấy và điều này khiến tôi ngán ngẩm, kinh sợ lắm. Nguyên do là đoạn đường này thường xuyên tắc đường, đã thế hôm nay lại còn là ngày vía thần Tài nữa.

Qua cửa hàng vàng nổi tiếng mà mùng 10 năm nào người ta cũng đứng xếp hàng đông nghịt để mua vàng lấy may, xe cộ tắc kinh khủng. Tôi phải toát mồ hôi, vận dụng mọi khả năng luồn lách thì mới nhích lên được. Ấy nhưng dòng người vừa mới thoáng được một lúc thì lại nhốn nháo cả lên.

Hình như phía trước có đám đánh nhau thì phải…

– Tranh chỗ xếp hàng mua vàng ấy mà, đến khổ, cứ từ từ mà mua, việc gì phải sồn sồn lên thế nhỉ!

– Ôi cái bà này năm ngoái cũng chửi nhau vì tranh chỗ, em lạ gì mặt bà í nữa?

Bị kẹt xe không nhích lên được, tôi mới quay sang nghe mấy người bên cạnh bàn tán.

Đám đông bỗng xô ra. Ôi trời ơi, tôi hết sững, mắt trợn trố còn mồm thì há hốc không tin nổi! bà mẹ chồng đang vung tay, mồm không ngớt chửi bới.

Nhưng rõ bà là người nghèo khổ, mặc áo vá, đến tiền đi đám ma còn không có phải xin con dâu cơ mà? Sao tự dưng lại lột xác giàu có, xếp hàng mua vàng như thế?

Tôi cứ thế ngây mặt ra cho đến khi xe máy đằng sau bấm còi inh ỏi thì mới hoàn hồn lại rồ ga đi tiếp.
Tầm 6 giờ chiều thì mẹ chồng tôi về, cầm theo một cái túi được bọc cẩn thận. Nhìn bộ dạng của mẹ, tôi đoán chắc cái túi ấy đựng vàng. Thế là tôi mới dò hỏi:

– Mẹ đi đâu mà về muộn thế ạ.

– À mẹ sang nhà bác Hiền chơi cho đỡ buồn con ạ – Mẹ chồng tôi bình thản trả lời, nhưng ánh mắt thì có vẻ lúng túng.

– Vậy ạ, nay con được về sớm từ 3 giờ mà đến tận 5 giờ chiều mới về được nhà. Đoạn đường Cầu Giấy người ta đứng xếp hàng mua vàng tắc nghẹt, mãi con mới nhích xe được…

Nghe đến đấy, bà giật bắn mình. Nhưng trước khuôn mặt ngây ngô, bình thản của tôi, chắc bà nghĩ tôi chỉ tình cờ nói đến chuyện này chứ không hề bắt gặp bà đi mua vàng.

Thế là bà nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi làm điệu bộ thở dài, trưng ra nét mặt khổ sở mọi khi:

– Ôi, nhiều người giàu quá con nhỉ. Chứ cứ như mẹ đây, không biết đến bao giờ mới có tiền mua nổi một chỉ vàng…

Nghe câu nói dối trắng trợn của mẹ chồng mà tôi thấy khó chịu vô cùng. Rõ ràng bà có tiền, lại còn nhiều tiền là đằng khác, ấy thế mà cứ giả vờ nghèo khổ với con cái để làm gì nhỉ?

Có tiền mà cứ giấu đi không dám tiêu, sao mẹ chồng tôi lại phải như thế? Càng nghĩ tôi lại càng bực mình và thấy băn khoăn. Chuyện bà mua vàng hôm nay, tôi nên giữ im lặng hay đem kể với chồng đây…

  Tin đọc nhiều