Giới trẻ

Mẹ chồng chửi con dâu: Mua thuốc độc cho tôi à? Cô đáp: Sao mẹ vẫn uống tì tì thế

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (24/10/2018, 07:31, am) Xem | 636

Mẹ chồng Hạnh thực ra không phải là người quá độc ác hay cay nghiệt. Nhưng bà là người khá kĩ tính và trái khoáy với cô. Ngay từ ngày về làm dâu trong nhà, Hạnh đã không được bà ưng rồi. Lý do cũng chỉ vì cô có bầu trước 4 tháng mới làm đám cưới.

Long là con một, bố anh mất rồi nên dĩ nhiên Hạnh phải sống chung với mẹ chồng. Từ ngày về đây sống, cô làm gì bà cũng không ưng. Mặc dù Hạnh đã cố gắng để lấy lòng, nhưng suốt mấy năm dù cô có cố gắng tới đâu đi chăng nữa thì vẫn để lại sai sót trong mắt bà.

Bởi vì thế, dù đã là dâu con trong nhà 6 năm, nhưng Hạnh cũng không thể thân thiết được với mẹ chồng. Thế nên cô luôn cố gắng để tránh mâu thuẫn, cẩn thận trong lời ăn tiếng nói càng ít càng tốt.

Ảnh minh họa

Nhưng mọi chuyện đâu có dễ, bắt đầu từ khi cô sinh con thứ 2. Nghỉ sinh 6 tháng xong Hạnh lại phải đi làm. Con còn bé quá, kiểu gì cũng phải nhờ mẹ chồng chăm sóc, bà ở nhà cũng không làm gì, nên đành nhận lời bế cháu. Cuộc sống trong gia đình cũng từ đó mà ngày một bức bối vì Hạnh luôn phải chịu sự kêu ca, kể công của mẹ chồng. Có vẻ như việc ở nhà chăm cháu khiến bà bị căng thẳng, không giải toả được nên cứ hễ nhìn thấy mặt Hạnh là bắt đầu nhăn nhó.

Có lần cô đi làm về mệt, chưa kịp xuống nhà bế con thay thì đã nghe mẹ chồng chửi con dâu xa xả:

– Đi làm về nằm ườn ra ngủ, chơi nó quen rồi! Việc đổ hết lên đầu cái thân già này!

Hạnh bỏ qua tất cả những câu xúc phạm từ mẹ chồng để cho gia đình êm ấm. Cô cũng chiều lòng mẹ hết mức có thể rồi. Lúc thì Hạnh mua cho bà cái áo, đôi giày, thỉnh thoảng cho đi ăn nhà hàng. Tết còn mua cả sợi dây vàng 4 chỉ cho bà đeo. Ấy vậy mà mẹ chồng vẫn không ưng nữa thì Hạnh cũng đành chịu.

Dạo này mẹ chồng Hạnh bế cháu nhiều nên bệnh xương khớp tái phát, tối đến cứ đấm lưng thùm thụp kêu mệt mỏi. Bà đi khám uống bao nhiêu thuốc mà không khỏi.

Hạnh được bạn giới thiệu cho một nhà thuốc Đông y chữa bệnh rất giỏi. Cô bảo mẹ chồng đi khám thì bà gạt đi. Hạnh mang cả kết quả chụp chiếu của mẹ đến cắt thuốc. Thấy con dâu sắc thuốc, bà buông câu nhạt nhẽo:

– Thuốc vào cũng chẳng khỏi được đâu!

– Mẹ cứ thử uống vài thang xem thế nào, đỡ thì con đi cắt tiếp.
Nói thế nhưng khi Hạnh sắc thuốc, bà vẫn uống. Được 2 ngày, đêm đó hai vợ chồng đang ngủ thì thấy mẹ lao từ trên phòng xuống kêu la oai oái.

– Trời ơi, cái lưng tôi đau quá. Nó ghét tôi, không muốn sống cùng, nên cho tôi uống thuốc độc để chết sớm đây mà. Thuốc gì mà uống vào bệnh không thấy khỏi, lại còn đau đứt xương, đứt thịt ra.

Chồng Hạnh đang ngủ, anh chẳng hiểu đầu đuôi thế nào, tát luôn Hạnh một cái rõ đau:

– Cô cho mẹ uống cái gì hả?

Hạnh điên hết cả tiết, cô ôm mặt, cố gắng nuốt cục tức vào trong.

– Hôm thầy cắt thuốc bảo uống vào mà đau là thuốc nó đang có tác dụng đấy mẹ ạ. Mẹ chịu khó đau một tí mới khỏi được chứ.

Cô chỉ muốn lo lắng, quan tâm đến mẹ chồng, vậy mà bị bà phủi hết công sức. Hôm nay Hạnh mới biết, tất cả chỉ là sự ảo tưởng của mình. Mẹ nói, giống như bà đang phải cắn răng chịu đựng khi sống cùng Hạnh. Bà phải chịu nhiều ấm ức vì bị Hạnh đối xử không ra gì.
Đến bây giờ Hạnh chỉ thấy thất vọng, mọi sự cố gắng của mình đều là vô nghĩa với bà. Sau chuyện cãi vã hôm qua, chồng đứng về phía mẹ mà không hiểu cô đang cố gắng để cho gia đình yên ấm.

Hạnh cũng không hiểu mẹ chồng muốn gì ở cô nữa, tại sao lúc nào bà cũng như vậy, cố ý chọc ngoáy, bới móc. Hay đến giờ bà vẫn không chấp nhận cô?

Miệng thì chửi nhưng thấy con dâu đun thuốc để sẵn trong bình thuỷ, mẹ chồng vẫn rót uống đều đều. Tối nào về Hạnh kiểm tra cũng thấy hết nhẵn thuốc. Nửa tháng sau thì có tác dụng. Người mẹ chồng khỏe ra không đau nữa, ăn được ngủ được. Lúc đó bà lại đi nói với con trai và hàng xóm:

– Trời thương tôi, nên cái lưng đỡ đau hơn để có sức bế cháu.

Hạnh nghe thấy vậy tức quá không thèm cắt thuốc nữa. Đang uống nửa chừng hết, 1 tuần sau bệnh của mẹ chồng lại tái phát. Bà kêu đau Hạnh cũng không hỏi lấy một câu. Cô định sang tháng sẽ gửi bé Bông đi nhà trẻ không nhờ mẹ chồng nữa cho bà đỡ phải cằn nhằn.

Thế nhưng đến hôm sau, lưng đau quá mẹ chồng lại lân la hỏi cô:

– Hôm trước con mua thuốc đấy ở đâu thế?

– Sao hả mẹ?

– Ừ thì mẹ thấy uống cũng được, lưng đỡ đau hẳn!

– Mẹ không sợ con mua thuốc độc về cho mẹ uống à?

– Ừ, thì mẹ…

Thấy con dâu nói vậy mặt bà ngắn lại. Mẹ chồng Hạnh lật mặt như trở bàn tay vậy. Cô cũng ấm ức lắm, nhưng vì bà là mẹ chồng. Hạnh xác định phải sống với bà cả đời nên cô sẽ nhún nhường một bước. Nhưng Hạnh không trả lời vội mà để đến tận hôm sau. Mẹ chồng bị đau quá không chịu nổi nữa liền bảo con trai:

– Thuốc hôm nọ cái Hạnh mua đúng là có tác dụng. Con đưa vợ đến chỗ đấy cắt cho mẹ một ít, chứ đau quá không chịu nổi nữa rồi.

Long cũng ú ớ vì giờ anh cũng nhận ra, mẹ mình tính khí trái khoáy thật. Lúc này bà mới làm lành, và nhận ra cô con dâu cũng có giá trị. Lần sau chắc là chừa không dám kêu ca nữa…

  Tin đọc nhiều