Giới trẻ

Lừa gái ngoan vào nhà nghỉ, cô không chống cự mà cười bảo: Anh phải cẩn thận không lây bệnh từ em đó

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (15/10/2018, 02:21, pm) Xem | 275

“Bỏ mặc tôi nằm đó, Đức xuống lấy xe ra về 1 mình. Gã đi rồi tôi mới run rẩy lao ra khỏi phòng, vừa chạy vừa gạt nước mắt. Hôm nay nếu tôi không nhanh trí thì đã bị cướp mất đời con gái dưới tay gã người yêu đốn mạt này rồi…”

– Em ơi, anh đau bụng quá, không đi nổi nữa rồi.

– Thế anh dừng xe đi, mình ngồi tạm ven đường nghỉ chút nhé!

– Nhưng anh đau chết mất, giờ phải có chỗ nào nằm xuống mới đỡ cơ. Hay là mình vào nhà nghỉ đằng kia đi em

– Khuya rồi anh ạ, giờ này mà không về em sợ muộn…

– Anh chỉ nằm nghỉ khoảng 30 phút. Đỡ là mình lại đi…

Ảnh minh họa

Nhìn Đức ôm bụng không ngừng kêu, tôi đoán chắc là anh phải đau lắm. Nếu mình mà không đưa anh ấy vào nghỉ nhỡ bị làm sao ra đấy thì có tội to.

Nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng tôi đành đồng ý với người yêu, thuê nhà nghỉ bên đường cho Đức vào đó nằm tạm 1 lát. Trước khi vào tôi còn cẩn thận dặn:

– Khi nào đỡ thì bảo, để em chở anh về nha.

Ai ngờ cánh cửa phòng vừa khép lại sau lưng Đức đã nhanh tay chốt luôn cửa rồi đè nghiến tôi ra giường, hôn hít. Tôi giật nảy mình, sợ hãi, giãy giụa nhưng Đức to lớn quá tôi không tài nào có thể thoát thân.

– Anh Đức, dừng lại đi… đừng làm thế! Em xin anh đấy!

– Xin xỏ gì! Anh là người yêu của em đã hơn nửa năm nay. Anh đưa em đi ăn, đi chơi, mua quà mua cáp, thế mà có mỗi cái chuyện cỏn con mãi em vẫn không chịu đền đáp cho anh.

Thấy tôi giãy dụa, luôn miệng van xin, Đức cười bảo:

– Em đừng sợ, để anh cho em nếm mùi đời một lần, đảm bảo lần sau em sẽ thích mê.

Nói rồi bàn tay thô bạo của Đức thọc vào trong ngực tôi, miệng cười khả ố:

– Em cứ ngoan đi thì mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng, tình cảm, chứ đừng để anh phải mạnh tay thì lại đau.

Vừa ngon ngọt, vừa cứng rắn Đức đưa tay xé toạc áo tôi rồi lần mò dần xuống phía dưới.

Bỗng chốc tôi cảm giác gã người yêu như biến thành một con thú dữ, không thể nói lý nói tình. Tôi đành liều mạng buông thõng tay chân, cố gắng bình thản nói:

– Thế thì anh nhẹ thôi nhé. Em mới đi khám về, bác sĩ bảo em bệnh của em không được quan hệ thô bạo với lại phải dùng đồ bảo vệ không là anh lây bệnh đó.

Quá bất ngờ với sự thay đổi thái độ và lời tôi nói. Đức vội hỏi ngay:

– Bệnh? cô bị bệnh gì hả?
– Là bệnh lây qua đường tình dục. Trước đây em không cẩn thận, bị gần nửa năm nay rồi. Không phải là em tiếc anh đâu, em né tránh là lo cho anh đó.
– Cô… cô đúng là…

Đức rú lên. Vừa tiếc của vừa tiếc công nhưng có lẽ anh ta cũng ghê nên không còn cảm hứng gì nữa. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Đức giáng cho tôi một cái tát đau điếng rồi hằn học nhảy ra khỏi giường. Gã nhổ một bãi nước bọt trở mặt luôn:

– Kinh quá.

Bỏ mặc tôi nằm đó, Đức xuống lấy xe ra về 1 mình. Gã đi rồi tôi mới run rẩy lao ra khỏi phòng, vừa chạy vừa gạt nước mắt. Hôm nay nếu tôi không nhanh trí thì đã bị cướp mất đời con gái dưới tay gã người yêu đốn mạt này rồi.

Dĩ nhiên sau đó tôi và Đức chia tay. Hơn một năm sau tôi quen Hoàng, chồng mình bây giờ. Anh giàu có và yêu tôi thật lòng.

Ngày đám cưới, khi đang cùng chồng đi tới từng bàn để chúc tụng tôi giật nảy mình khi bắt gặp một đôi mắt hau háu nhìn mình. Không đợi tôi phản ứng Đức đã cầm ly rượu đến bên cạnh vợ chồng tôi. Gã ghé sát lại phía tai tôi đá đểu:

– Nát như cô cũng lấy được đại gia cơ á? Cẩn thận về nó phát hiện bệnh tật lại đánh cho hết đường về quê.

Nghe những lời Đức nói tôi tức giận đến run rẩy cả người, chỉ ước có cái gì trong tay để phang vào cái bản mặt câng câng của gã. Không ngờ tôi chưa kịp làm gì thì Hoàng đã ra tay trước. Cả hội trường chỉ nghe thấy “á” một tiếng, rồi Đức bụm mặt ngã lăn quay ra nền nhà. Lúc này anh mới bước đến túm lấy cổ gã

– Mày là cái thằng đốn mạt. Tao còn đang muốn tìm mày để tính sổ đấy.

Hoàng còn muốn ra tay đánh cho Đức một trận nhưng tôi đã cản lại. Tôi chỉ nhìn gã khinh bỉ rồi bỏ lại một câu nói làm cho hắn tái mặt:

– Chỉ những kẻ khốn nạn như anh mới nghĩ như thế. Anh không biết là mình bị lừa à?

  Tin đọc nhiều