Giới trẻ

Không ngờ người tình của chồng lại là ân nhân cứu con tôi thoát khỏi bọn bắt cóc

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (19/10/2018, 03:32, pm) Xem | 411

Gần đây chồng tôi mới tuyển thêm 1 trợ lý mới, không ai khác đó chính là người tình cũ của anh. Chẳng là trước khi đến với tôi, họ đã từng yêu nhau say đắm.

Sau này cô ấy đi lấy chồng, anh phải mất 1 thời gian mới bình tâm lại được. Anh cưới tôi về làm vợ, sống với nhau có 1 mặt con trai nhưng tôi cứ có cảm giác chồng vẫn chưa thực sự quên được người đó vì thỉnh thoảng tôi vẫn bắt gặp anh lén vào fb của người ta theo dõi, chỉ là không bình luận hay chia sẻ gì thêm.

Ảnh minh họa

Tôi cứ nghĩ đến việc đó lại thấy khó chịu, nhưng chẳng có bằng chứng gì để hạch tội anh cả. Đôi khi tôi tự trấn an mình, rằng đó chỉ là cảm giác chứ anh vẫn thật lòng yêu vợ thương con.

Thế nhưng từ ngày chồng nhận cô ấy làm trợ lý, tôi như 1 giọt nước tràn ly. Lúc nào tôi cũng hình dung ra cái cảnh chồng thậm thụt ngoại tình, không thì cũng là nguy cơ dắt lối anh phản bội.

– Em không đồng ý để cô ấy làm đâu. Anh tuyển người khác đi.
– Vì sao chứ?
– Vì sao thì anh là người rõ nhất!
– Em đừng có ghen tuông vớ vẩn. Người ta có gia đình cả rồi. Giữa lúc họ đang gặp khó khăn, chưa có công ăn việc làm, mình thì đang thiếu 1 vị trí, chỗ bạn bè giúp đỡ nhau cũng là chuyện thường tình.
– Bạn bè cơ đấy. Ai mà biết được anh với cô ta sẽ làm gì sau lưng tôi?

Tôi trợn mắt mỉa mai. Chồng chẳng nói thêm gì, hậm hực bỏ ra ngoài hành lang hút thuốc. Tôi ức đến tận cổ, cảm thấy mình không đủ sức chịu đựng để chuyện này kéo dài lâu thêm được nữa.

Ngay hôm sau tôi quyết định ra mặt. Tôi nghĩ chỉ có cách đó mới mau chóng chấm dứt được cái ung nhọt ngoại tình trước khi nó vỡ ra, đến lúc ấy thì chẳng còn cách cứu vãn được nữa.

Hương có vẻ khá bất ngờ khi được tôi hẹn riêng ra nói chuyện. Tôi cố gắng nói khéo để người ta nghỉ việc chứ chẳng đả động gì đến chuyện tình cảm trước đây giữa 2 người họ. Thế mà hình như Hương hiểu được nên cố tình bảo:
– Tôi hiểu mình cần phải làm gì rồi. Chị yên tâm, tôi với anh Dương không như chị nghĩ đâu. Tôi chỉ xem anh ấy là bạn, trước đây và cả bây giờ cũng thế.

Trông cái vẻ khảng khái, bình thản của cô ấy, sao mà tôi cứ thấy ghen ghét thế nào.

Quả nhiên là Hương nghỉ thật. Giữa lúc tôi đang khấp khởi mừng thầm thì chồng lại hằn học ra mặt:
– Em đã nói gì với Hương phải không?
– Cô ấy nghỉ là việc của cô ấy, sao hỏi em.
– Em thật quá đáng.

Tôi ức lắm, thấy chồng mắng mỏ, trách móc mình thì lại càng giận hơn. Tối ấy vợ chồng tôi cãi nhau to, anh còn thẳng tay tát lại tôi nữa. Tôi cứ vừa khóc vừa gào lên. Thấy vậy, thằng con mới từ phòng chạy ra mếu máo bảo:
– Bố mẹ đừng cãi nhau nữa, con sợ lắm.

2 chúng tôi còn đang chìm đắm trong những nỗi tức giận riêng, mỗi người 1 ý chẳng ai chịu nhường ai nên cũng không đoái hoài đến thằng bé.

Mãi lúc lâu sau, khi đã thấm mệt, cả 2 mới chịu dừng giằng co, mỗi người về 1 phòng. Thấy anh đã vào phòng ngủ, tôi hậm hực sang phòng con trai thì chẳng thấy nó đâu cả. Tôi cứ tưởng con đi vệ sinh, thế mà đợi mãi. Tôi gọi tên con nhưng không nghe thấy tiếng đáp trả. Lo quá, tôi nuốt nghẹn đập cửa phòng ngủ, hối chồng đi tìm thằng bé.

Suốt đêm ấy chúng tôi tá hỏa bủa đi khắp chốn, điện thoại tứ tung để hỏi thăm, còn gọi cho cả cảnh sát báo tin con bị mất tích.

Tôi như 1 người điên, nghĩ đến cảnh con bỏ ra ngoài, bị người xấu bắt cóc mà thấy sợ hãi vô cùng.

Trưa hôm sau, tôi đang thất thần tựa đầu vào vai mẹ chồng mếu máo thì đột nhiên anh lao vào, hốt hoảng bảo:
– Thấy con rồi. Nó được đưa về đồn công an rồi. Có 1 người phụ nữ đã cứu con thoát khỏi bọn bắt cóc.

Biết tin tìm thấy con, tôi mừng quá, nhưng chẳng hiểu sao nghe đến 2 chữ bắt cóc, dù đã hình dung trước nhưng tôi vẫn bị sốc, gần như thể quỵ xuống.

Anh vừa dừng xe, tôi đã vội vã ào ra, lúc ấy chỉ muốn gặp được con càng nhanh càng tốt, để xem thằng bé có bị bọn xấu xa kia làm hại gì không.
– Mẹ ơi!

Nghe tiếng con khóc, tôi như bị đốn tim. Một cảm giác bồi hồi xen lẫn chua xót dấy lên khiến tôi như nghẹt thở. Tôi ôm chặt lấy con khóc nấc rồi mau chóng đưa tay sờ nắn khắp người nó.
– Hương, là em sao?

Nghe thấy tiếng chồng gọi tên người tình cũ, tôi giật nảy, lúc ấy mới ngước mắt nhìn lên. Hương đang đứng ngay trước mặt.
– Chị yên tâm, con trai không sao rồi.

Hương cúi xuống nắm lấy tay tôi. Tôi ngậm ngùi, khẽ gật đầu, cảm xúc lúc ấy thật khó nói nên lời.

Thì ra tối đó thằng bé chán cảnh bố mẹ cãi nhau nên mới bỏ ra ngoài, bị người ta lừa gạt rồi bắt cóc. Người đàn bà ấy bất ngờ chọn trúng cái xe mà Hương ngồi trên đó khi trên đường đi công tác, hòng để đưa con trai tôi lên phía Móng Cái. Trông thấy thằng bé và vẻ đáng ngờ của kẻ xấu, Hương đã nhận ra nên mới điện thoại cho cảnh sát báo tin. Cô ấy đã định giấu mặt, không để cho chúng tôi biết mình là người đã ra tay cứu giúp nhưng rồi chưa kịp đi thì đã gặp vợ chồng tôi tới đón con trai.

Tôi thấy biết ơn Hương vô cùng mà chẳng có cách nào để bày tỏ. Tôi ngại quá, cảm thấy xấu hổ vì mình đã nghĩ oan cho người ta, lại còn nhẫn tâm tìm cách đuổi việc cô ấy nữa. Thế mà Hương vẫn chẳng để bụng. Đến bây giờ nhiều khi nhớ lại tôi vẫn kể cho con trai nghe về ân nhân đã cứu nó thoát khỏi bọn bắt cóc bằng sự tôn trọng, cảm phục.

  Tin đọc nhiều