Giới trẻ

Định phá thai vì bị người yêu ruồng bỏ, nhưng vừa bước chân vào phòng khám, nhìn thấy cảnh này mà cô gạt nước mắt quay về

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (13/10/2018, 09:20, am) Xem | 594

25 tuổi, tôi đã làm mẹ đơn thân. Đáng lẽ ra con của tôi cũng có bố, có 1 gia đình hạnh phúc. Nhưng tôi là 1 người phụ nữ không may mắn nên yêu phải người chẳng ra gì, vì thế mà con cũng phải khổ theo tôi.

Chúng tôi yêu nhau được hơn 1 năm thì quyết định “vượt rào”. Tôi đã nhiều đêm mơ tưởng đến 1 đám cưới lung linh, 1 cuộc hôn nhân đầy viên mãn. Ngờ đâu ngày tôi háo hức khi biết tin mình có bầu lại ngày đau khổ nhất sau khi nghe câu tuyệt tình của anh:

– Nó có phải con tôi không? Cô lên giường với tôi được, nghĩa là cũng có thể ngủ với thằng khác được. Cô nghĩ tôi ngu si đến thế sao?

Tôi cứng lưỡi, người cứ đơ ra chẳng biết phải nói lại thế nào. Anh làm tôi quá đỗi bất ngờ.

– Anh là đồ tồi!

Tôi gào lên, lao vào anh cấu xé. Anh hậm hức xô tôi ngã xuống đất rồi lạnh lùng bỏ đi.

Đêm ấy tôi cứ nằm khóc mãi. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định tìm gặp anh thêm lần nữa. Tôi có ý định muốn chứng minh cho anh biết đứa trẻ trong bụng mình chắc chắn là con anh.

Thế mà tôi mới bước chân đến trước cửa đã thấy nhà anh đầy khách khứa. Người ta đang tiễn chân nhau ra về, mặt ai cũng rạng rỡ, lại còn cười bảo:

– Dạ, ông bà thông gia về nhà cẩn thận!

Ảnh minh họa

Anh nắm tay 1 cô gái bước ra, còn đưa tay vén tóc cho người ta nữa. Tôi chết điếng, ngờ ngợ hiểu ra anh sắp sửa lấy vợ. Thế đấy, chuyện đã tới nước ấy vậy mà tôi không hề hay biết, vẫn cứ tin tưởng anh.

Chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại không thể đủ sức để chạy lại, lu loa cho người ta biết rằng anh là đồ lừa gạt. Tôi sững người nhìn cái ô tô lướt qua mặt, chứng kiến cảnh họ hồ hởi mà lòng tê tái.

Tôi lủi thủi ra về. Anh đã đối với tôi như thế thì chẳng hà cớ gì tôi cứ phải lưu luyến, buồn khổ về anh mãi.

Tôi quyết định đi phá cái thai sau nhiều đêm đắn đo, suy nghĩ. Thế mà lúc bác sĩ đưa cái đầu dò lên bụng, nhìn thấy hình ảnh mờ ảo phía trên màn hình, tôi lại thấy rùng mình. Tôi sợ hãi tột độ, bối rối cầm phiếu khám thai rồi ôm bụng bỏ về. Tôi chẳng nỡ lòng nào mà dứt ruột bỏ đi đứa con của mình.

Tôi về nhà, rụt rè mãi mới dám khai thật chuyện của mình. Bố nổi trận lôi đình, không ngừng mắng mỏ, nhiếc móc, còn giơ tay đánh tôi rất nhiều. Trong suốt cuộc đời tôi, đó là lần đầu tiên tôi bị bố trừng phạt như vậy.

Tôi khóc nấc, quỵ ngã. Mẹ đau đớn chạy tới bên đỡ tôi dậy. Ngờ đầu bố lại lôi bà ra quát:

– Nó không phải con tôi! Bà khóc cái gì. Loại không chồng mà chửa không phải con tôi!

Bố điên cuồng về phòng lôi cái balo đựng áo quần của tôi ra, vứt xuống trước mặt quát:

– Cút đi! Đừng có quay trở về đây nữa!

Tôi uất ức, xấu hổ, nhục nhã vô cùng. Tôi giận bố nên cũng đùng đùng xách túi bỏ đi ngay trong đêm ấy.

Mẹ thương tôi nên thỉnh thoảng vẫn gọi điện thoại ra hỏi han. Bà khuyên tôi nên nghĩ cho bản thân và cho cả gia đình, từ bỏ tất cả và làm lại từ đầu. Tôi 1 mực không nghe. Lúc ấy tôi thấy mình trống rỗng, từng tiếng thút thít của mẹ như những mũi dao khoét sâu vào trái tim.

Tôi chẳng dám về nhà, cứ tha thẩn ở thành phố mãi. Mẹ biết tôi quyết tâm như thế thì lại chẳng nói nhiều nữa vì giận. Tôi hiểu nên không trách móc gì họ cả. Có trách thì trách tôi đã làm liên lụy cả gia đình.

Tôi đã sinh con trong vô vàn thiếu thốn, khó khăn. May lúc ấy có đứa bạn thân hỗ trợ, ngày đêm túc trực chăm bẵm, chứ không thì tôi cũng chẳng biết phải làm như thế nào. Mẹ tôi nhiều lần muốn ra thăm, nhưng bố nhất mực không cho, bà đau yếu, đường sá xe cộ chẳng biết gì nên chỉ có thể lén lút điện thoại ra và gửi chút tiền cho tôi lấy cái trang trải.

Năm nay con gái tôi đã được gần 2 tuổi, như thế cũng đã là 2 cái Tết tôi chẳng dám về nhà, vì sợ xóm làng dị nghị, bố mẹ lại không vui.

Nhìn hàng người nô nức đưa nhau đi sắm Tết, tay xách nách mang đủ thứ đồ mang ra bến xe trở về quê nhà, lòng tôi đau như cắt.

Từ ngày đứa bạn thân cùng phòng đi lấy chồng, tôi đã cô đơn lại càng cô đơn.

Tôi ấp con vào lòng, vừa mới bước ra từ cổng nhà cô bạn thân thì điện thoại rung lên:

– Con đưa cháu về đi. Bố bảo muốn được gặp 2 mẹ con. Nhanh đi con, bố bị tai nạn, đang phải cấp cứu trong viện. Không biết ông có qua được không nữa…

Tôi điếng tim khi nghe tiếng mẹ khóc trong điện thoại. Bầu trời chung quanh tôi đang sụp đổ. Tôi cuống quýt, cố lao thật nhanh về phía trước. Hình như con bé thấy mẹ như vậy thì sợ hãi, cứ khóc ré lên. Nước mắt tôi và nước mắt con hòa theo những giọt mưa xuân buốt giá…

Tôi không ngờ cái Tết đầu tiên được đưa con về thăm quê nhà lại đắng đót, thương đau đến như thế…