Gia Đình

Đàn bà nên nhớ không ai đau khổ một đời: HẾT DUYÊN, HẾT NỢ tự khắc sẽ BUÔNG TAY thôi

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (15/10/2018, 07:08, am) Xem | 422

Tình yêu vốn dĩ là duyên nợ. Hết duyên, không nợ thì mình mãi mãi chẳng là gì của nhau…

Giờ tan làm, dòng người hối hả ngược xuôi sau giờ làm nhanh chóng về nhà cho kịp bữa cơm chiều thì em lại một mình chậm rãi đi bộ về, bởi vì em cô đơn, em chẳng có ai để chờ một bữa cơm tối nơi thành phố xa lạ này, và em cũng không có hẹn vào chiều thứ 7 kể từ ngày anh đi… Em từng rất yêu thành phố này, chỉ vì nơi ấy có anh. Còn bây giờ, em chẳng còn tha thiết như ngày xưa nữa, em ở đây vì công việc, vì sự nghiệp vẫn còn dở dang…

Ba năm không phải là một khoảng thời gian quá dài để chữa lành những vết thương trong trái tim mỏng manh ấy nhưng lại là khoảng thời gian đau đớn nhất mà tôi cố tìm mọi cách để quên đi một chàng trai đã từng là tất cả của mình. “Thành phố bé thế thôi mà tìm hoài chẳng được”, bởi vì giờ này có lẽ anh đang ở một nơi xa lạ, nơi nuôi dưỡng giấc mơ tuổi trẻ của anh đấy thôi. Đúng là hết duyên, không nợ thì mình mãi mãi chẳng bao giờ còn cơ hội gặp nhau thêm một lần nữa.

Sau khi chia tay, em vẫn ngồi nơi quán quen ấy. Chỉ để nhớ về anh, về những lời mà anh đã nói, về tương lai của hai đứa sau này. Rồi ngày anh bảo anh muốn tới Nhật, để vừa học vừa làm, để mai này có quay về Việt Nam mình sẽ cùng mua nhà ở thành phố, sinh những đứa con thật ngoan ngoãn, xinh xắn. Em sợ cách xa, em sợ mình chẳng thể nào chờ đợi được, em sợ ở nơi ấy anh thay lòng đổi dạ, nên em chọn buông tay… Em chọn xa anh để anh có cơ hội làm việc ở bên ấy, để anh chẳng nặng lòng về em thêm nữa. Em còn bố mẹ, còn gia đình ở nơi này, làm sao em có thể bỏ tất cả mà đi? Mãi mãi chỉ là cách xa nhau thôi, không thể nào cố gắng để được ở bên nhau thêm được nữa.

Sau khi chia tay, anh nhiều lần gọi và nhắn cho em, nhưng em không trả lời. Vì em biết càng dùng dằng không dứt càng khó xử cho cả hai người. Buông là lựa chọn tốt nhất. Kỉ niệm đẹp em vẫn giữ lại bên mình, những kỉ vật, lá thư của anh em cũng cất vào một ngăn kéo. Để rồi mỗi ngày kỉ niệm em lại mang ra, nhìn ngắm, và khóc nức nở. Nơi xứ sở hoa anh đào, anh đã yêu ai chưa?

Em biết ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, chúng ta sẽ gặp gỡ nhiều người khác nhau, có những cuộc gặp gỡ lưu luyến, suốt đời không thể quên được, đó chính là duyên phận. Chúng ta đã có những năm tháng thật đẹp không hối tiếc. Chỉ đơn giản là lỗi của em, lỗi do em không lựa chọn chờ đợi anh mà thôi. Em không sai, anh cũng không sai, chỉ là cả hai không thể bên nhau được nữa, chỉ là cả hai vẫn giữ cho mình một thế giới riêng không thể có nhau.

Ở giữa cuộc sống này, “biển người mênh mông” người với người gặp nhau là duyên tiền định, yêu nhau là phận kiếp trước, bên nhau là trả nợ đời đời. Cũng vì thế, mà có nhiều người một lần gặp gỡ cũng thành phận trăm năm. Nhiều đôi yêu nhau rất sâu đậm, cứ tưởng một đời gắn bó, nhưng cuối cùng mỗi người một ngã. Có phải mình cũng từng như vậy, đúng không anh?Kết quả hình ảnh cho phụ nữ

Hết duyên, hết nợ, thì tự khắc phải buông tay thôi….