Giới trẻ

Chăm con dâu ở cữ, mẹ chồng hết xem phim lại nằm ngủ. Chồng bực bội: Vợ con tốt số nên mới được làm osin không công cho mẹ

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (19/10/2018, 02:38, pm) Xem | 336

Tôi gần đến ngày sinh thì đứa em gái lấy chồng gần nhà cũng chuyển dạ. Mẹ chồng nó mới mất cách đó không lâu thế nên mẹ tôi lại phải qua nhà chăm bẵm, thành ra chuyện tôi ở cữ đành phải cậy hết vào bên nhà chồng.

– Nhìn cái Thảo nhà bác Hồng đấy mà làm gương, lấy chồng xa trăm thứ khổ con ạ!

– Mẹ à, đâu phải ai cũng như thế. Sướng hay khổ là do mình chứ.

– Vâng, do mình. Nếu đã vậy thì sau có xảy ra cơ sự gì, đừng có mà than trách.

Tôi vẫn cứng đầu cứng cổ cãi lại mẹ, đòi cưới anh bằng được vì nghĩ rằng khoảng cách chẳng phải là vấn đề. Quan trọng là tôi yêu anh và anh cũng hết mực yêu thương tôi là đủ.

Cuối cùng tôi cũng được theo anh về làm vợ, cách nhà mình hơn 300km. Cuộc sống hôn nhân của tôi được xem là lý tưởng vì 2 vợ chồng luôn hợp nhau về nhiều mặt, đã vậy chúng tôi lại được ở riêng, không phải sống chung với bố mẹ chồng.

Tôi gần đến ngày sinh thì đứa em gái lấy chồng gần nhà cũng chuyển dạ. Mẹ chồng nó mới mất cách đó không lâu thế nên mẹ tôi lại phải qua nhà chăm bẵm, thành ra chuyện tôi ở cữ đành phải cậy hết vào bên nhà chồng.

Thấy vậy mẹ chồng tôi hậm hực:

– Tôi còn bao nhiêu việc chứ rảnh đâu mà suốt ngày chăm con dâu.

– Mẹ vợ con cũng bận quá, đường sá lại xa xôi. Thôi thì mẹ chịu khó đỡ đần giúp vợ chồng con xíu vậy. Chăm cháu nội bà chứ ai mà phải ngại.

Chồng tôi cố tình ôm lấy mẹ vừa động viên, vừa van vỉ. Bà chẳng nói gì, cứ thở dài với tặc lưỡi mãi.

Tôi nghĩ cũng thấy buồn. Về làm dâu không phải chịu cảnh chung đụng với mẹ chồng nhưng tôi lại không được bà thương quý cho lắm. Từ ngày mang bầu, bị dọa sinh non, chồng ép tôi nghỉ việc ở nhà dưỡng sức. Kể từ đó lúc nào bà cũng đặt điều nói bóng gió trách móc, nói tôi ăn bám chồng, tại tôi mà anh phải vất vả,…

Tôi chẳng dám phàn nàn với mẹ đẻ, vì vừa ngại vừa sợ bà lo lắng. Nhiều khi uất quá, tôi cũng khóc kể với anh. Chồng tôi liền bảo:

– Nhà chỉ có mình anh là con trai, xưa nay lại được bà chiều chuộng. Chắc bà thấy anh có em nên ghen thôi. Em đừng nghĩ nhiều làm gì.

Tôi cũng tin ngay, cố tạo mọi điều kiện để được gần gũi và hòa giải mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu của mình.

Ngày tôi sinh, mẹ chồng cũng tất tả vào viện. Hôm sau, bà nghe lời con trai mang quần áo sang nhà tôi sống cùng, chăm cho tôi hết cữ rồi mới lại nhà mình. Tôi nghĩ đây là cơ hội để mình được làm lành với bà nên cũng nhẫn nhịn bỏ qua nhiều câu nói xóc óc của mẹ chồng.

Đợt ấy chồng tôi nhận nhiệm vụ đi công tác 1 tuần ở Trung Quốc, nhà chỉ có 3 mẹ con bà cháu. Thời gian đó tự nhiên thằng bé lại trở chứng, cứ hay quấy đêm. Thấy cháu khóc, bà cũng sốt ruột qua hỏi thăm, bế đỡ nó cho tôi được 1 lát rồi than thở:
– Mẹ giờ yếu quá, bế được 1 lúc trẹo hết cả vai. Mẹ đau lưng lắm, con ru cho nó ngủ rồi cũng ngủ đi. Mẹ phải đi nằm lát đây.

Tôi đỡ lấy con rồi thức gần trắng đêm ấy vì thằng bé chẳng chịu ngủ.

Tôi vừa chợp mắt thì bừng tỉnh khi nghe thấy tiếng bà la ó:

– Trời sáng nứt mắt ra rồi, còn nằm đấy mà ngủ à? Dậy mà nấu sáng ăn đi, mẹ phải qua nhà 1 lát.

Tôi uể oải xuống nhà, pha đại 1 gói mỳ tôm ăn cho xong bữa.

Suốt những ngày đó, mẹ chồng chẳng những không xúm xít được gì với tôi mà ngược lại, tôi phải đi hầu lại bà. Bà cứ ăn uống xong thì vứt bát để đó, nằm xem phim chán chê rồi bỏ về phòng đi ngủ. Ngoài những lúc thằng bé chơi ngoan ra, những khi nó khóc, đi vệ sinh hay cần phải tắm rửa, tôi đều phải 1 tay xoay xở. Tôi ngại nên cũng chả dám nói câu gì.

Ảnh minh họa

Hôm ấy thằng bé đi tiêm về bị sốt. Tôi mải con nên chẳng kịp dọn dẹp được bát đũa. Cả chồng bát sáng, trưa, tối được bà dồn đầy ú ụ trong cái thau to tướng, đợi cho tôi ra rửa.

Chồng tôi trở về bất ngờ, thấy mẹ đang nằm trên ghế xem phim hài Tết thì hỏi:

– Vợ con con đâu mẹ?

Bà chẳng nói gì vì còn mải mê cuốn theo bộ phim, cứ cười khanh khách rồi chỉ tay về phía phòng ngủ. Tôi ngồi trong ngó ra mà não nề.

Anh sờ thấy con hâm hấp nóng, mặt buồn thiu rồi trở ra ngoài. Tôi nghe thấy tiếng chén bát va đập vào nhau, ngó ra thì thấy chồng đang cặm cụi cọ rửa.

1 lúc sau anh trở ra bảo mẹ:

– Từ mai mẹ có thể về nhà được rồi.

Mẹ chồng ngạc nhiên, chưa kịp nói gì anh đã ngăn lại:
– Vợ con tốt phúc quá nên mới được làm osin không công cho mẹ!

– Ý mày là thế nào?

– Mẹ như thế này chẳng trách chị gái con đi lấy chồng bị người ta ghẻ lạnh, đến nỗi phải vác con về nhà ngoại. May mà vợ con nó hiền, chứ phải như đứa khác, mẹ đã không xong rồi.

Bà ú ớ 1 lúc rồi uất quá lao đến đánh mắng anh, nói anh bất hiếu, là đội vợ lên đầu. Bà than khóc chán chê rồi vùng vằng xách cái túi quần áo bỏ về nhà, trước khi đi còn ném cho tôi 1 câu khinh bỉ:

– 1 lũ mất dạy!

Suốt đêm đó tôi nằm ôm anh khóc, chẳng biết phải động viên chồng như thế nào cho phải. Anh cứ âu sầu mãi khiến tôi cứ thấy thương thương và khó nghĩ vô cùng. Tôi không biết phải làm gì tiếp theo để không khí gia đình lúc này bớt nặng nề, u ám.