Giới trẻ

Cầm tờ xét nghiệm ADN trên tay, tôi sửng sốt khi biết đứa con chồng nhặt về nuôi lâu nay lại chính là con gái ruột của mình

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (15/10/2018, 03:05, pm) Xem | 277

Cách đây 5 năm, ngày tôi báo tin mình có bầu gần 2 tháng cũng là lúc người yêu đòi dứt áo ra đi. Anh ấy đã đem lòng yêu 1 người con gái khác. Cô ấy giàu có chứ không nghèo khó như tôi.

Tôi thực sự đau khổ, bấn loạn. Bỏ con thì thương quá mà nuôi con thì cũng tội. Chẳng còn cách nào khác, tôi nghe lời cô bạn thân vào nhà thờ nhờ các sơ chăm sóc. Đó có lẽ là những tháng ngày đau khổ, tủi hổ nhất trong cuộc đời tôi.

Ngày con ra đời, tôi ôm con khóc mãi. Dù thương nhưng tôi vẫn phải từ bỏ nó vì khi ấy tôi chưa có gì trong tay cả, ở quê thì bố mẹ quá nghèo khó. Tôi lao vào đi kiếm việc và suốt ngày làm quần quật để quên đi mọi nỗi đau.

Xa con được 3 tháng tôi thấy nhớ nó vô cùng nên đã quyết định quay lại thăm nom. Ngờ đâu con bé đã được 1 gia đình giàu có tới đón về nuôi. Tôi vừa buồn lại vừa thấy mừng. Cứ nghĩ con sẽ được sống 1 cuộc sống no đủ bên người ta như thế cũng tốt.

1 năm sau tôi gặp chồng mình bây giờ theo lời giới thiệu của Thảo, bạn thân của tôi. Anh là 1 người đàn ông hiền lành, điềm tĩnh và đặc biệt tâm lý. Lúc đầu tôi chỉ xem anh như 1 người bạn vì chưa thể dứt bỏ được cảm giác sợ yêu. Anh tỏ ra khá nhẫn nại. Chính điều ấy đã khiến tôi rung động. Tôi đã nghe anh tâm sự nhiều về câu chuyện của mình, nhưng bản thân thì chưa 1 lần dám kể về quá khứ lầm lỗi khủng khiếp kia.

Tôi nấn ná mãi trước lời cầu hôn của anh. Thấy vậy cái Thảo mới bảo:
– Cứ đón nhận đi, cuộc đời mày đau thương vậy đủ rồi.

Tôi nuốt nước mắt, do dự mãi đến hơn nửa năm sau mới đồng ý cưới anh.

Thế là phải đến 3 năm vật vã vì những tổn thương trong quá khứ, tôi cuối cùng cũng tìm được bến đỗ hạnh phúc của đời mình. Quả thật anh rất yêu thương, chiều chuộng tôi.

Sau hơn 1 năm chung sống, tôi cũng sinh cho anh 1 cậu con trai kháu khỉnh. Lần ấy tôi bị băng huyết, thiếu chút nữa thì mất mạng. Thấy vợ khổ sở như vậy, anh không dám đề cập tới vấn đề sinh con bao giờ nữa.

Mỗi lúc nằm bên con trai, nỗi nhớ về đứa con bé bỏng năm xưa lại dội lên khiến tôi như nghẹt thở. Đêm nào tôi cũng trốn vào nhà vệ sinh để khóc.

Sau 1 lần đi công tác dài ngày, chồng tôi đưa về nhà 1 cô bé 5 tuổi xinh xắn. Tôi sốc tột độ, ú ớ nhìn anh hỏi:

– Con ai thế anh?

Anh nhìn tôi nói chắc ăn:

– Từ nay nhà mình sẽ có thêm 1 thành viên mới. Cô bé này mồ côi, anh gặp thấy thương nên nhận về nuôi. Như thế cho cu Tí có chị có em.

Tôi như thể hóa đá:
– Em có thể sinh thêm 1 đứa con nữa cho anh mà, sao anh lại không bàn bạc gì với em cả?

Anh bặm môi, liếc mắt nhìn con bé đang nước mắt lưng tròng với vẻ ái ngại.

– Nó… là con riêng của anh sao? – Tôi chua chát hỏi.

Anh chẳng nói gì, liền dắt nó lên phòng chơi đồ chơi với cu Tí rồi mới quay xuống nói với vợ:

– Em không nghe bác sĩ nói gì sao, sức khỏe em không tốt, sinh con nữa sẽ rất nguy hiểm. Em… em không thấy đứa bé này rất đáng thương sao, mình nhận nó em nhé. Anh không hề có con riêng như em nghĩ, nếumuốn em có thể đi xét nghiệm AND.

Tôi ngồi thụp xuống, đầu óc quay cuồng. Cứ nghĩ đến đoạn tôi đang nhận nuôi 1 đứa bé lạ hoắc lạ huơ trong khi con mình rứt ruột đẻ ra đang ở đâu, sống với ai, như thế nào cũng không biết mà lòng quặn đau.

Ảnh minh họa

Tôi không dám nhìn sâu vào đôi mắt con bé. Thú thật là khi ấy tôi chỉ nhận nó vì chồng chứ trong lòng thì thật khó chấp nhận. Con nhỏ khá ngoan ngoãn, đáng yêu nhưng như thế vẫn chẳng đủ để tôi phải yêu thương, chiều chuộng và quan tâm nó.

Trong khi ấy anh lại tỏ ra yêu thương con bé vô điều kiện, đôi lúc tôi cảm tưởng anh còn quan tâm nó hơn cả với con trai mình. Tôi thấy buồn bã, chán nản vô cùng. Đêm nào tôi cũng ra ban công, nghĩ ngợi khóc lóc mãi rồi mới trở về phòng.

Rồi tôi đổ bệnh. Chồng cũng xin nghỉ làm ở nhà để chăm sóc cho vợ. Tôi khát nước nên mới trở dậy, định ra phòng khách rót 1 ly thì bất ngờ nghe thấy anh đang nói chuyện điện thoại ngoài ban công:

– Con bé và cu Tí khỏe, nhưng vợ anh thì ốm rồi. Hơn 2 năm nay cô ấy chưa được 1 giấc ngủ ngon. Anh có nên nói sự thật chuyện con bé là con cô ấy không?

Nghe đến đó tôi rụng rời chân tay, lảo đảo bước vào phòng. Suốt đêm ấy tôi chẳng thể nào chợp mắt.

Tôi đã âm thầm đi xét nghiệm ADN. Khỏi phải nói là tôi hồi hộp chờ đợi giây phút được biết kết quả ấy như thế nào.
Tôi như bị ai đó bóp nghẹt khi cầm trên tay phiếu kết quả xét nghiệm của mình. Tôi vỡ vụn, cảm xúc lúc ấy thật khó để diễn tả được bằng lời.

Ngay sau khi bước chân ra khỏi bệnh viện, tôi đã điện thoại tới cho Thảo. Nó ngập ngừng mãi rồi cuối cùng cũng nói:

– Thực ra… tao đã kể cho anh ấy nghe chuyện của mày ngay từ đầu. Tao xin lỗi… Tao chỉ muốn thấy mày thật sự hạnh phúc bên 1 người chân thành như anh ấy. Tthấy mày cứ rầu rĩ nên anh đã đi tìm con bé. Bố mẹ nuôi nó mất sau 1 vụ tai nạn nên phải về sống cùng ông bà nội. Người ta già yếu cả rồi, thấy có người muốn nhận nuôi thì lại đồng ý.
Tôi ôm lấy Thảo khóc cho cạn khô nước mắt.

Tôi vừa bước chân vào đến cửa đã thấy con bé đứng trước mặt. Trông thấy tôi nó lấm lét bước lùi lại, mặt cúi gằm. Bình thường nó vẫn cư xử như thế mỗi lần đứng trước tôi. Có lẽ là nó sợ vì tôi toàn cáu kỉnh với nó.

Tôi run rẩy quỵ xuống, nước mắt giàn dụa:

– Lại đây với mẹ. Mẹ xin lỗi…

Tôi kéo con vào lòng. Cảm giác lúc ấy thật cay đắng, xót xa vô cùng.

Anh từ trong nhà bước ra, trông thấy cảnh ấy cũng có vẻ ngỡ ngàng. Tôi liếc mắt thấy chồng đang nhìn mình mỉm cười. Anh bế cu Tí tới bên rồi ôm cả 3 mẹ con vào lòng bảo:

– Bố yêu cả nhà.

Tôi cứ tựa đầu vào vai chồng khóc mãi…

  Văn Hóa Truyền Thống