Giới trẻ

Bạn gái vừa thông báo có thai, người yêu bảo: ‘Anh bị vô sinh mà’. Nhưng mấy năm sau gặp lại chính cô tiết lộ 1 sự thật...

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (15/10/2018, 02:13, pm) Xem | 307

Hương và Trung đến với nhau rất tự nhiên sau một gặp gỡ trong buổi tiệc giao lưu. Vì Hương là sinh viên của trường Du lịch, còn Trung lại là trưởng phòng của 1 công ty Truyền thông lớn. Hai người tưởng không có mối liên hệ gì lại gặp nhau và yêu nhau.

Yêu nhau 2 năm nhưng lúc nào họ cũng hạnh phúc như ngày mới bắt đầu. Đã đến lúc cần phải công khai mối quan hệ này nên Trung quyết định dẫn Hương về nhà ra mắt. Vừa nghe giới thiệu sơ qua về con dâu tương lai thì mẹ Trung dội ngay gáo nước lạnh vào người:

– Hai đứa tuổi tác còn xung khắc, tôi không đồng ý.

Trung giận mẹ kéo ngay người yêu ra ngoài và phóng xe đi. Thấy Hương ngồi sau khóc thút thít, Trung vòng tay ôm cô dỗ dành:

– Em đừng khóc! Mẹ chưa biết gì về em nên nói thế thôi, để từ từ anh về nói chuyện lại với mẹ. Rồi mẹ sẽ đồng ý thôi!

– Nhưng anh với em bỏ đi như thế này, mẹ càng giận!

– Thôi em đừng buồn nữa, vui lên. Thứ 7 này là kỷ niệm 2 năm mình yêu nhau đấy, em nhớ không?

Ảnh minh họa

Hương quệt nước mắt vào lưng áo của anh.

– Vâng…

– Hôm đó mặc thật đẹp nhé anh đến đón và sẽ dành cho em 1 bất ngờ.

Buồn vì vừa đến ra mắt đã bị mẹ anh không ưng ý, nhưng Hương cũng được an ủi phần nào vì có người yêu tâm lý.

Đến đúng ngày kỷ niệm, Hương đến đúng điểm hẹn nhưng lại không mặc đẹp như lời Trung dặn. Cô chị mặc chiếc váy rộng, đi giày bệt đến, cô không trang điểm nên sắc mặt cũng không được hồng hào.

Trung ngồi chờ sẵn chờ ở đó, trên bàn có 1 bó hoa hồng lớn. Vừa thấy Hương đi vào, anh khá ngạc nhiên khi thấy bộ dạng của cô:

– Em làm sao vậy?

Vừa ngồi xuống bàn, thì Hương lắp bắp nói:

– Anh à, em… có thai rồi. Sáng nay vừa thử, lên 2 vạch rồi.

Trung ngẩn người vài giây:

– Em… có… thai?

– Vâng.

Hương cúi mặt, có lẽ cô nghĩ người yêu sẽ mừng lắm khi biết tin này. Nhưng phản ứng của Trung thật khó hiểu, sắc mặt anh kém tươi hẳn đi từ lúc đó. Anh mở cuốn thực đơn và gọi 1 bàn đầy đồ ăn toàn món Hương thích:

– Em ăn đi đã. Ăn nhiều một chút!

Hai người lẳng lặng ăn mà không nói với nhau câu nào. Hương cảm thấy không khí nặng nề đến ngạt thở. Cô nóng lòng, hồi hộp đợi chờ câu trả lời của Trung, cưới hay không cưới?

Ăn xong, Trung thản nhiên đáp:

– Em có thai với ai vậy? Em đã lừa dối anh từ bao giờ?

Ban đầu Hương hơi có chút ngạc nhiên:

– Anh nói cái gì thế?

– Anh không có khả năng có con. Hôm nay anh đến để nói với em chuyện đó, nếu em chấp nhận được anh thì cưới. Nhưng anh không ngờ, em lại bẫy anh.

Hương lặng im, cô không thể ngờ rằng câu trả lời của Trung lại sốc đến như vậy.

– Sao lại thế được?

Mặt Trung bắt đầu đỏ gay lên:

– Thật không ngờ, cô làm tôi quá thật vọng! Tôi đã định bất chấp tất cả để cưới cô, nhưng tại sao cô lại làm thế với tôi?

Anh giấu vội chiếc nhẫn cầu hôn vào túi áo và bỏ đi. Đó cũng là lần cuối cùng họ gặp nhau. Từ ngày ấy đến nay cũng đã 5 năm, Trung vẫn chưa hề lấy ai, mặc kệ mẹ anh thúc giục, ghép đôi với con ông này cháu bà kia.

Hôm đó, Trung có đối tác mới hẹn gặp ở mộ nhà hàng sang trọng. Nhưng đến nơi anh sững sờ khi gặp lại Hương. Cô cũng đến đây vì một lời hẹn của khách hàng. Hương không thay đổi nhiều lắm, vẫn kiểu tóc dài ngang vai trẻ trung, vẫn cặp kính cận có gọng màu hồng giống như hồi anh đưa cô đi cắt.

– Hương… sao em…?

Hương giật mình khi thấy Trung:

Hai người có chút bối rối nhưng có vẻ như họ không còn oán trách gì nhau nữa. Trung đề nghị tìm một quán cà phê nào đó ngồi nói chuyện. Hỏi thăm nhau một lúc sau Trung ngập ngừng:

– Chồng con em đâu?

Thấy Trung đột ngột hỏi vấn đề này, Hương hơi bối rối:

– Thế còn anh?

Nhắc đến chuyện này Trung lại giở giọng sỹ diện của một thằng đàn ông ra:

– À, anh cũng có vợ rồi, cô ấy rất chung thủy.

Hương cười:

– Thế thì chúc mừng anh, nhưng em thì chưa có chồng con gì cả! Vẫn ở vậy một mình thôi!

– Cái gì?… Em đã phá thai à?

Hương mỉm cười chua xót:

– Không, thật ra lúc đó em không có thai, chỉ là em muốn lừa anh thôi.

– Tại sao cơ chứ?

– Vì mẹ anh, bác ấy đã đến tìm em và nói không muốn em làm người cản trở sự nghiệp của anh. Con dâu của bác ấy phải là con gái của sếp nào đó, bố cô ta sẽ cất nhắc anh lên chức.

Hương vừa dứt lời thì Trung lặng đi:

– Em nói thật chứ?

– Phải, em chưa bao giờ phản bội anh? Nhưng giờ nói những điều này còn có ý nghĩa gì chứ. Bây giờ anh có vợ rồi nên em cũng không ngại nói ra điều đó.

Nói xong Hương định quay đi thì Trung kéo cô lại và ôm chặt:

– Đừng đi, anh cũng vừa lừa em đấy! Anh chưa lấy ai hết.

Lần đó, Trung vừa sốc lại vừa mừng, anh rối rít xin lỗi Hương và dẫn cô về nhà. Lần này, mẹ Trung không còn lý do gì để phản đối cô con dâu này nữa, thậm chí còn rất vui mừng, rồi còn đứng ra tổ chức đám cưới thật hoành tráng cho hai người.

Mãi sau này, Hương và Trung mới biết, cuộc gặp gỡ vô tình hôm đó, là do mẹ của Trung sắp xếp. Thấy con trai hận mình suốt mấy năm qua không chịu lấy vợ, bà đã suy nghĩ, dằn vặt rất nhiều. Cuối cùng bà cũng tìm được Hương nối lại mối tình chính tay bà đã cắt đứt.

Hương và Trung lại đưa nhau đi khắp các bệnh viện để chữa trị hiếm muộn cho anh. Giờ đây với hai người, chỉ cần có tình yêu thì mọi khó khăn đều vượt qua được…

  Tin đọc nhiều