Giới trẻ

‘Hành sự’ xong rồi thì dọn cho sạch để người khác còn đi vệ sinh

Nguyễn Hạnh Cập nhật | (15/10/2018, 01:50, pm) Xem | 364

“Dựng xe trước cổng, tôi lặng lẽ mở cửa vào nhà muốn để anh bất ngờ. Nhưng vừa bước qua cửa nhà vệ sinh, chợt nghe thấy tiếng thì thào, chột dạ tôi dừng lại. Nhà vệ sinh tắt điện tối om, khóa chốt bên trong và…”

– Vợ ơi, cơm trưa của em anh để trên mặt bàn đó, em nhớ mang đi không lại phải ăn bên ngoài em nhé!

– Vâng, em nhớ rồi, cảm ơn chồng nhiều!

Tôi hạnh phúc ôm cái hộp cơm được chồng chuẩn bị sẵn cho từ sáng sớm, khi mà tôi vẫn đang ngon giấc bên chiếc gối ôm của mình. Bao năm lấy anh, tôi vẫn hạnh phúc vì tính anh chu đáo vô cùng.

Bạn bè, đồng nghiệp ai cũng nói tôi tốt số khi làm vợ anh, vừa giỏi kiếm tiền lại hết lòng yêu chiều vợ. Tôi chỉ mỉm cười, song tận sâu thẳm đáy lòng, tôi thấy mình thật sự may mắn khi được ở bên người đàn ông trách nhiệm và tình cảm như anh.

Riêng chỉ có một điều khiến tôi có chút phân vân. Cả 2 vợ chồng còn rất trẻ, nhất là anh đang ở độ tuổi sung mãn nhất, vậy mà dường như anh lại không mấy mặn mà với chuyện ‘chăn gối’. Đã không ít lần tôi hỏi anh?

Ảnh minh họa

– Có phải em kém hấp dẫn nên anh không ‘hào hứng’ với vợ đúng không?

Anh mỉm cười, ôm tôi vào lòng:

– Em nói linh tình gì thế, vợ anh là đẹp nhất. Lúc nào anh cũng yêu vợ, chắc do công việc của anh áp lực quá nên ‘chuyện đó’ cũng bị hạn chế phần nào em ạ.

Được câu nói ấm lòng này của chồng, tôi lại yên tâm vục đầu vào ngực anh ngủ tiếp. Đúng, chỉ cần anh yêu tôi, mọi chuyện đều không quan trọng.

Có lẽ tôi sẽ còn mê muội trong với tình yêu và những lời nói ngọt ngào êm tai của anh nếu như trưa đó tôi không quên ví ở nhà.

Tính tôi cẩn thận, trước khi đi làm luôn kiểm tra mọi vật dụng cá nhân, ít khi để sót thứ gì. Vậy mà không hiểu sao, hôm đó tôi lại đãng trí quên mang theo ví. Đến giờ nghỉ trưa, định rủ bạn đi cà phê, tiện đi tìm mấy bộ cánh diện đi làm đến khi sờ tới chẳng thấy ví đâu. Biết đã quên ở nhà nên quyết định về lấy, cũng là tiện xem xem chồng ở nhà ăn uống thế nào. Cơ quan chồng tôi gần nhà nên trưa nào anh cũng về tự ăn, đánh một giấc đẫy rồi mới quay lại văn phòng.

Dựng xe trước cổng, tôi lặng lẽ mở cửa vào nhà muốn để anh bất ngờ. Nhưng vừa bước qua cửa nhà vệ sinh, chợt nghe thấy tiếng thì thào, chột dạ tôi dừng lại. Nhà vệ sinh tắt điện tối om, khóa chốt bên trong:

– Vợ anh có khi nào nghi ngờ gì anh không?

Tiếng của một cô gái trẻ.

– Không, vợ anh không biết đâu, buổi trưa cô ấy ăn cơm trên cơ quan, có bao giờ về đâu.

Giọng thì thào cùng với những tiếng thở hổn hển của chồng khiến tôi nổi da gà.
Đứng chôn chân tại chỗ, tim đau thắt lại, thế giới như sụp đổ trước mắt. Cố đứng cho vững, tôi gõ nhẹ cửa nhà tắm:

– Nếu hai người ‘hành sự’ xong rồi thì ra cho tôi còn đi vệ sinh, nhớ dọn cho sạch nhà trước khi ra, không tởm lắm!
Ngay lập tức, những thì thào, hổn hển trong đó tắt lặng. Một lát sau, chồng tôi mở cửa đi ra với khuôn mặt trắng bệch:
– Em… sao em lại về vào giờ này?

Tôi nhếch miệng cười, cố kìm nén cho nước mắc chảy ngược vào trong:

– Sao tôi lại không thể về giờ này, giờ này là dành riêng cho anh và ả kìa à?
– Anh xin lỗi, mong em tha thứ cho anh!
– Tha lỗi ư? Anh lừa dối tôi bao lâu nay, nói rằng công việc áp lực nên mệt mỏi không còn hào hứng chăn gối vợ chồng, thì ra công việc mệt mỏi của anh là đây sao?

Đến lúc này, bao cay đắng, tủi hờn trong tôi bung ra theo đôi dòng nước mắt lăn dài trên má. Không gào hét, đánh ghen, tôi im lặng bỏ đi mặc cho anh đuổi gọi.

Thì ra bao lâu nay, trong mắt anh, tôi chỉ là con rối. Thứ hạnh phúc mà tôi ngỡ rằng mình quá may mắn có được lại cay đắng, phũ phàng tới vậỵ sao?